[Fanfic] [Lam Ngôn] Bảo Hộ Hôn Thê

Chương 16: Bá Đạo Khiêu Khích


trước tiếp

Ngô Cẩn Ngôn đem những đồ dùng cần thiết bỏ vào balo. Sau khi hoàn tất sắp xếp liền mở cửa bước ra ngoài. 

"Đại tỷ?" Ngô Cẩn Ngôn có chút bất ngờ nhìn Trương Gia Nghê đang đứng trước cửa phòng mình. 

"Ân… chị gọi em tới ăn sáng." Trương Gia Nghê mỉm cười. "Hiện tại em là người bận nhất trong số chúng ta. Cho nên mọi người tiễn em."

Ngô Cẩn Ngôn định nói "không cần", song thấy đôi mắt chờ đợi của nàng, rốt cuộc cũng nhịn xuống, gật đầu: "Làm phiền giấc ngủ của mọi người."

"Không phiền không phiền." Tô Thanh khoác vai Khương Tử Tân từ đằng sau tiến tới. "Lão đại, Khương tiểu muội của chúng ta đúng là khẩu xà tâm phật. Mặc dù hôm qua náo loạn không ngừng, thế nhưng rốt cuộc đến đêm lại mất ngủ. Ta hỏi vì sao, ngươi biết con bé này trả lời gì không? Cương quyết trả lời rằng không ngủ được bởi vì lo lắng cho Cẩn Ngôn."

Ngô Cẩn Ngôn nghiêng đầu đáp: "Cảm ơn ngươi."

"Cảm ơn cái em gái ngươi." Khương Tử Tân nổi giận. "Đúng là đồ không biết suy nghĩ cho người khác."

Sáu người nhốn nháo một hồi, phần lớn đều xoay quanh chuyến đi lần này của Ngô Cẩn Ngôn.

"Lão đại, chẳng lẽ hôn thê xinh đẹp của ngươi… có liên quan tới hắc đạo?" Khương Tử Tân chóng giận chóng quên, vừa ngồi vào bàn ăn liền bắt đầu bát quái.

"Ân… như vậy là đối nghịch với chúng ta nha. Ngươi không sợ sau này khó xử?" Hứa Khải trầm ngâm ngẫm nghĩ rồi gật đầu. 

"Nàng thuộc hắc đạo, nhưng không buôn bán chất cấm." Chuyện này Ngô Cẩn Ngôn dám mang tính mạng ra để khẳng định. Bởi trước đây cô từng trò chuyện với gia gia, gia gia nói lão Tần mặc dù là người trong cuộc, nhưng tuyệt nhiên chưa từng dính dáng tới vấn đề pháp luật.

"Xem kìa, rõ ràng tới tận nhà người ta từ hôn, bây giờ lại còn ra sức bảo vệ. Ngươi tính thay đổi chủ ý rồi? Do nàng xinh đẹp ư?" Khương Tử Tân bĩu môi tặc lưỡi.

Ngô Cẩn Ngôn nhàn nhạt liếc mắt, vân đạm phong khinh hỏi: "Ngươi muốn ta xử lí cái lưỡi của ngươi, hay là dây thanh quản?"

"Dù sao em cũng phải thật cẩn thận." Trương Gia Nghê vỗ vỗ vai cô. "Sáng sớm nay mọi người đã xin phép Trần đại tá có thể ở nhà chi viện cho em. Lát nữa tiểu Tân sẽ gửi bản đồ thành phố vào trong thiết bị đeo tay của em, tối nay nhất định phải cẩn thận."

"Ân… lát nữa em phải đi gặp phía cảnh sát." Ngô Cẩn Ngôn gật đầu. "Mọi người hãy tin tưởng em."

"Đương nhiên."

"Cố lên lão đại."

***

8 giờ sáng.

Ngô Cẩn Ngôn rời khỏi khu căn cứ, sau đó tới cục cảnh sát làm việc.

Thực ra công việc hôm nay rất đơn giản, tóm lại chỉ là gặp mặt nhau và phân công nhiệm vụ. Bởi vì Ngô Cẩn Ngôn dựa vào Tần Lam, cho nên danh chính ngôn thuận có thể qua cửa, bước vào trong Bạch gia. Còn lại mọi người chờ ở bên ngoài, sáu đội khác rải rác chờ ở các con phố và bến cảng.

"Đồng chí Ngô, nghe danh đã lâu, quả thực cô đúng là làm cánh đàn ông chúng tôi e ngại." Đội trưởng lần này tên Hoàng Trụ, mọi người thường gọi hắn là lão Hoàng. Thân thủ rất cao, tối nay sẽ đóng vai vệ sĩ của một thương nhân nước ngoài tới Bạch gia chúc thọ.

Ngô Cẩn Ngôn mặt lạnh như lão Mao (*aka Mao Trạch Đông – nhân vật in trên tờ nhân dân tệ =))) ), gật đầu đáp: "Cùng mọi người hợp tác là vinh hạnh của tôi."

Đôi bên khách sáo nói với nhau vài lời, sau đó Ngô Cẩn Ngôn rời khỏi cục cảnh sát. 

Vốn còn định trở về Ngô gia tìm ông nội trao đổi một chuyến, tiện thể mượn xe để thuận tiện đi thị sát khu vực xung quanh Bạch gia. Nào ngờ vừa đặt chân ra ngoài, ba chiếc Maybach đen vừa vặn đỗ trước mặt cô. 

Loại phô trương bá đạo như thế này… ở thành phố A ngoại trừ nữ nhân họ Tần kia thì còn ai vào đây?
Cửa xe thứ nhất bật mở. Nhĩ Tình một thân đồ công sở tiêu sái xuất hiện. Nàng bước lại gần nhìn Ngô Cẩn Ngôn, nghiến răng nói: "Ngô đặc công, tiểu thư có chuyện tìm cô." 

Ngô Cẩn Ngôn không rõ vì sao nữ nhân trước mặt này lại có ý thù địch với mình như vậy, song rốt cuộc vẫn chậm rãi đáp: "Được." 

Theo Nhĩ Tình tới chiếc xe ở giữa. Nhĩ Tình vươn tay mở cửa ghế sau, làm động tác mời. 

Ngô Cẩn Ngôn thuận đà chui vào, đầu tiên là ngửi thấy mùi hương thanh mát dễ chịu, cái này… là mùi hương trên người nàng đi. 

Tần Lam vắt chân thản nhiên nhìn cô, nghiêng đầu hỏi: "Hôm nay vì sao lại dễ dàng đồng ý như vậy?" 

"Cô theo dõi tôi?" Cửa xe vừa đóng lại, Ngô Cẩn Ngôn lập tức lên tiếng chất vấn.

"Không có." Tần Lam lắc đầu. "Là tôi tình cờ đi ngang qua."

Loại bá đạo thần kinh này Ngô Cẩn Ngôn sớm đã được nếm trải. Bất quá cô cũng lười đôi co với nàng, chỉ nhàn nhạt đáp: "Tần đại tiểu thư chẳng lẽ sợ tôi bỏ trốn?"
"Ân… trốn một lần đương nhiên sẽ có lần thứ hai." Tần Lam rũ mi, lộ ra chút dáng vẻ lười biếng. "Tôi không muốn bản thân phải xuất hiện một mình trong buổi tiệc tối nay." 

Nàng chưa từng phơi bày dáng vẻ thoải mái của mình ra với bất cứ ai. Nhưng đối với Ngô Cẩn Ngôn – nữ nhân năm lần bảy lượt chối bỏ nàng… chính nàng cũng không hiểu vì sao bản thân cảm thấy rất nhẹ nhõm, nội tâm nhắc nhở nàng dường như cô sẽ không bao giờ chỉ trích sự biếng nhác mệt mỏi này của nàng. 

Ngô Cẩn Ngôn hừ lạnh. Nghe qua nghe lại vẫn cảm thấy dường như cô mắc nợ nàng. 

"Bây giờ chúng ta đi đâu?" 

"Tới phòng làm việc của tôi." Tần Lam vừa ung dung nghiên cứu tạp chí thời trang, vừa thuận miệng trả lời.

"Tần đại tiểu thư, tôi không có thời gian." 

"Tôi cũng không có thời gian."
"…"

Ngô Cẩn Ngôn lúc này rất muốn, rất muốn đem chủy thủ đâm xuống cổ họng nàng.

"Làm sao vậy? Bất mãn?" Tần Lam đưa mắt nhìn Ngô Cẩn Ngôn. Con ngươi trong trẻo không khỏi khiến đối phương thất thần.

Nhưng Ngô Cẩn Ngôn là ai? Đừng nói đến chuyện bị mê hoặc, bởi vì cô vừa nhìn thấy nàng liền muốn tránh xa.

"Đúng, bất mãn." Ngô Cẩn Ngôn thừa nhận.

"Ân… vậy khi tới Tần gia từ hôn, cô có hay không nghĩ tới việc tôi sẽ bất mãn?"

"Tần đại tiểu thư thì ra vẫn để tâm chuyện này?"

"Phải, tôi thừa nhận mình là người nhỏ mọn." Tần Lam vươn ngón trỏ nâng cằm cô lên, tiếu phi tiếu đáp. "Hơn nữa tôi không cam lòng…"

Ngô Cẩn Ngôn nghiêng đầu tránh bàn tay nàng, hừ lạnh: "Tần đại tiểu thư, một nữ nhân lập hôn ước với một nữ nhân, còn ra thể thống gì?"

Không ngờ Tần Lam chỉ lắc đầu, sau đó xoay người điều chỉnh tư thế, im lặng nhắm mắt dưỡng thần.
***

Đi theo Tần Lam tới tập đoàn Thịnh Thiên. Ngô Cẩn Ngôn không thể không công nhận sự xa hoa của nó.

"Thế nào? Đây mới chỉ là một phần nhỏ trong tài sản của tôi mà thôi." Tần Lam nhàn nhạt mở miệng. "Tập đoàn này… ông nội sớm đã có quyết định ai là người thừa kế rồi."

"Nhìn tôi rất giống người ham vật chất?" Ngô Cẩn Ngôn hờ hững liếc mắt nhìn.

"Không giống." Tần Lam tán thành. "Nhưng mà… một chút cũng không rung động?" 

"Cô muốn hỏi về dung mạo của cô, hay là tài sản của cô?" 

"Cả hai."

"Được, vậy tôi nói cho cô biết. Cả hai vấn đề này đều không khiến tôi rung động." Ngô Cẩn Ngôn mỉa mai châm chọc. "Tôi không có hứng thú." 

Nữ nhân Tần Lam… năm lần bảy lượt khiêu khích cô.

Đúng vậy, đây chính là khiêu khích, khiêu khích trắng trợn.


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.