Chậm Rãi Động Lòng

Chương 44: Càng nóng hơn


trước tiếp

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: riri_1127

Chương 44: Càng nóng hơn

Tim Nghê Thường đập bang bang, trên mặt như có lửa.

Cái gì so với cơ bụng càng đẹp mắt?!!. . . . . .

Người đàn ông này quả thật. . . . . .

Lưng Nghê Thường cứng đờ không quay đầu lại, thì thào: "Em không cần --"

Khuỷu tay đột nhiên bị người đứng sau nắm lấy, kéo cô xoay người lại --

Nghê Thường theo bản năng nhắm mắt lại, sợ tới mức thanh âm đều run rẩy: "Em không nên nhìn a a a! !"

Cánh tay bị buông ra, Viêm Trì nhẹ nhàng cười xấu xa ra tiếng.

"Tiểu cô nương, suy nghĩ của em rất đen tối nha."

Nghê Thường: ". . . . . ."

Hé mắt ra nhìn, Nghê Thường thở phào nhẹ nhõm.

Viêm Trì đã thay lại quần áo của mình.

Anh đưa một tay ra trước mặt cô, trong lòng bàn tay đặt thứ gì đó bóng loáng, trong suốt.

Nghê Thường tập trung nhìn vào, thì ra là một đôi hoa tai.

Đó là kiểu hoa tai bất đối xứng, hai chiếc khác nhau, một chiếc là kiểu G đôi cổ điển của hãng G, chiếc còn lại trông giống như pháo hoa bằng bạc đang nở rộ với một viên kim cương lấp lánh được khảm ở giữa, sáng chói đẹp mắt.

*Hoa tai Gucci khoảng 160tr|Edit| Chậm rãi động lòng - Cảnh Kỳ Tâm - Chương 44: Càng nóng hơn

Nghê Thường trong lòng khẽ xao động, ngước mắt lên nhìn bạn trai: "Này. . . . . ."

Đôi mắt hẹp dài của anh cong cong: "Quà năm mới."

Anh đặt hoa tai vào tay cô, rồi lấy ra hộp đựng từ trong túi quần ra.

"Vốn dĩ muốn đưa em đi xem pháo hoa, nhưng anh đến muộn. Tặng em pháo hoa này trước, tết âm lịch chúng ta đi bù nhé, được không?"

Nghê Thường nhìn bạn trai chăm chú, sau đó cụp mắt xuống nhìn hoa tai pháo hoa bất đối xứng trên tay mình, ánh mắt cùng cảm xúc nhảy lên phập phồng.

Mỗi món quà người đàn ông này tặng đều rất chăm chút dụng tâm, và nó luôn bùng nổ trong lòng cô, bùng nổ những bông hoa nhỏ kinh hỉ .. . . . . .

"Được ạ." Nghê Thường nhẹ nhàng đáp, vòng hai tay qua eo, cằm áp vào lồng ngực rắn chắc của anh.

"Đến lúc đó, em sẽ đeo 'pháo hoa' anh tặng, lại cùng anh đi xem pháo hoa!"

Viêm Trì cười khẽ, cúi đầu hôn lên trán bạn gái, cầm lấy chiếc khăn tắm mới vào phòng tắm.

Nghê Thường khóe môi cong lên, ngồi vào bàn trang điểm, soi gương mang quà năm mới cẩn thận đeo lên tai.

Sau đó, cô lấy từ trong ngăn kéo ra kim chỉ bắt đầu thu nhỏ lưng quần lại.

Làm xong xuôi, Nghê Thường đem áo và quần treo ở tay nắm cửa phòng tắm.

Quần áo anh thay ra bị vứt bừa bãi trên bồn rửa mặt bên ngoài, Nghê Thường do dự dây lắt rồi nhặt đống quần áo lên. Trong toilet còn có máy giặt, có thể giặt và sấy khô trong vòng một giờ. Cô mở máy giặt, đem quần áo bẩn cho vào.

Có một món đồ rớt ra, nhẹ nhàng đáp lên chân cô.

Nghê Thường cúi đầu, lập tức sửng sốt.

Anh ấy lại. . . . lại. . .

Cởi sạch sẽ. . . . . .

Nghê Thường mặt mày nóng bừng, cúi người dùng hai ngón tay cầm ở viền quần, nhặt chiếc quần trong đang nằm trên chân mình lên một cách rón rén. Nó khác hoàn toàn với những bộ lót ren mỏng và mềm của cô, cái này của nam là loại vải cotton trơn đen toàn bộ, ở giữa còn. . . . . . phồng lên.

Một bao. . . rất lớn. . . . . *chị ơi em lạy chị, đừng tả nữa=)))

Tiếng nước chảy tí tách trong phòng tắm khiến hình ảnh trước mặt cô giờ đây không hiểu sao lại tăng thêm vài phần cấm kỵ.

Nghê Thường nháy mắt mấy cái, đỏ mặt đưa tay ném quần vào mắt giặt.

Mới từ trong phòng vệ sinh đi ra, cô chợt nghe tiếng mở cửa phòng tắm.

Tắm rửa xong Viêm Trì thong thả đi ra, thân trên vẫn để trần, trên tay cầm áo phông màu đen.

Anh đi đến trước mặt, người hơi hồng hồng lên, mang theo hormone nam nóng bỏng hòa cùng hơi nước đậm đặc và mùi sữa tắm hoa chanh của cô tạo nên một luồng khí kỳ lạ, kèm theo hơi thở hoảng lòng người. . . . . .

Nghê Thường tim đập nhanh nửa nhịp. Cô cố ý tránh liếc nhìn cơ bụng đầy nước của anh, nhẹ giọng hỏi: "Quần có vừa với anh không?"

Viêm Trì không trả lời, một tay lười nhác tùy ý kéo lưng quần một chút rồi lại thả ra.

Lưng quần ba một tiếng, bắn ngược lại cơ bụng rắn chắc.

"Vừa."

Nghê Thường: ". . . . . ."

Nghê Thường cảm thấy cái dây thun quần kia cũng bắn tới tim chính mình. . . .

Cô mặt đỏ tai hồng liếc mắt một cái: "Anh mặc áo vào đi. . . . . ."

Viêm Trì nở nụ cười, nghe lời cầm áo mặc vào. Động tác vừa xong, Nghê Thường liền hiểu được vừa rồi vì cái gì anh không mặc.

Quá nhỏ .

Vải áo đen buộc chặt thân hình to lớn, lại bị nước trước ngực làm ướt một mảng, ẩm ướt. . . .thân thể. . . . hấp dẫn dường như. . . .

Nghê Thường dứt khoát quay lưng, xấu hổ không dám nhìn bạn trai.

Cầm cốc trà sữa còn ấm trên lò điện lên, cô lại nhớ tới: "Đúng rồi --"

"Hôm nay em đã nói với bà nội về chuyện của chúng ta."

Viêm Trì cầm lấy cốc nước, hơi nhướng mày "Em đều nói hết cho bà?"

Nghê Thường gật gật đầu, khóe môi nhếch lên: "Bà nội không phản đối em và anh bên nhau."

Phản ứng của anh khác với những gì cô mong đợi, không thể phân biệt được là anh có vui hay không. Khuôn mặt không có biểu cảm gì, anh chỉ hỏi cô: "Sao em không nói trước với anh?"

Nghê Thường sửng sốt: "Không phải anh vẫn luôn muốn trưởng bối hai bên biết sao. . . . . ."

"Anh đã định chờ em chuẩn bị tốt, liền cùng em đi gặp bà nói chuyện."

Lần trước anh đã nhìn ra, bà nội sợ là không quá vui khi anh cùng Nghê Thường bên nhau.

Hiện tại biết bọn họ nói chuyện, sợ không tránh khỏi bà nội mắng bạn gái.

Nếu anh có ở đó, mặc kệ là làm khó dễ hay là trách cứ, ít nhất có thể thay cô chịu trách nhiệm. . . . . .

Viêm Trì nhìn chằm chằm bạn gái một lúc như dò xét: "Hôm nay bà nói gì với em?"

Anh đưa tay xoa xoa má cô, đau lòng lại sủng nịnh: "Em có khóc không?"

Nghê Thường trong lòng bất ngờ trước sự phán đoán của bạn trai, lắc đầu phủ nhận: "Không có. . . . . ."

Viêm Trì tỏ vẻ không tin.

"Bà nội nói, anh nếu dám bắt nạt em --" Nghê Thường vươn ngón trỏ chọc vào lồng ngực cứng rắn của anh, "Bà sẽ đi tìm anh tính sổ!"

Viêm Trì cười khẽ: "Anh nào dám bắt nạt em, chỉ có em bắt nạt anh thôi."

Nghê Thường đưa tay vỗ ngực bạn trai: "Em nào có chứ!"

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang đặt trên ngực mình, đưa đến bên môi hôn lên, con ngươi đen sâu thẳm: "Lão tử rất vui lòng khi được em bắt nạt."

Điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên, đồng hồ báo thức đổ chuông.

Anh cầm điện thoại lên liếc mắt: "Chuẩn bị qua năm mới ."

Nghê Thường ngoài ý muốn: "Nhanh như vậy?"

Cô xoay người bước đến bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ.

Kim giờ và kim phút đã trùng nhau chỉ đến số 12, kim giây mỏng manh cũng đang sắp hội tụ với chúng.

Chín, tám, bảy, sáu. . . . . .

Vòng eo bị hai cánh tay cường tráng từ phía sau ôm lấy, ngực anh áp vào lưng cô, sau đó lại dùng một tay búng nhẹ vào cằm.

"Bé con, năm mới vui vẻ!."

Năm mới đến cùng với nụ hôn của người yêu...

Ngoài cửa sổ, trời đất bao la, đó là sự lãng mạn của tuyết năm mới mang đến.

Đôi môi, cánh tay và hơi thở của anh xua tan đi mọi lạnh giá trong lòng Nghê Thường.

Năm cũ, năm mới, bọn họ liền tính là đã hôn nhau suốt một năm trời.

Sau khi đôi môi hai người rời ra một cách miễn cưỡng, Nghê Thường xoay người, vòng hai tay ôm eo bạn trai, mặt đối mặt cùng anh ôm nhau.

Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lấp lánh nhìn anh, cười ôn nhu: "Năm mới vui vẻ, ca ca."

Nguyện hàng năm đều có hôm nay.

Nguyện ngày ngày, tháng tháng đều có nhau.

Nghê Thường sờ sờ vành tai, có chút ngượng ngùng rũ mắt: "Em không có chuẩn bị quà cho anh. . . . . ."

Viêm Trì dung túng cười nhẹ: "Không cần."

Anh thân mật hôn lên trán cô: "Bé con của anh nhận quà là được rồi."

Nghê Thường mếu máo nhỏ giọng: "Không được. . . . . ."

"Vậy làm sao bây giờ ?" Anh dừng lại một lúc, đặt môi lên kề sát tai cô chậm rãi nói: "Vậy đem em tặng anh làm quà năm mới được không?"

Nghê Thường giật mình hai giây, hơi hơi chấn động.

Cô ngẩng đầu bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của anh, còn cả nhìn thấy tuyết trong đáy mắt bị ánh sáng khúc xạ, cùng với khát vọng quay cuồng không hề che dấu. . . . .

Sau thắt lưng Nghê Thường, lòng bàn tay anh chậm rãi siết chặt, những đầu ngón tay mang theo một gợi ý nào đó, khẽ vân vê áo ngủ tơ lụa của cô.

"Hửm? Cho hay không?"

Nghê Thường hô hấp bị kiềm hãm, lông mi thất thố thẹn thùng run rẩy không ngừng, cắn môi không nói lời nào.

Nhìn thấy cô như vậy, Viêm Trì khẽ khịt mũi, bất lực thở dài:" Em sợ tới mức này. . . . . ."

Anh vỗ về sau đầu cô: "Lão tử sao có thể bắt ép em được chứ."

Nghê Thường: ". . . . . ."

Nghê Thường bĩu môi.

Viêm Trì cúi đầu hôn lên đỉnh đầu bạn gái, sau đó kéo cô vào lòng.

Cái ôm của anh không có gì khác ngoài sự an ủi và trấn an.

Ôm như vậy một hồi, Viêm Trì hỏi: "Quần áo của anh đâu?"

"Em đang giặt, máy còn chưa chạy xong."

"Chắc khoảng nửa giờ nữa."

"Ừm, giặt xong anh sẽ thay" Anh đưa mắt nhìn đồng hồ trên tường, buông cô ra, "Em ngủ trước đi không cần chờ anh đâu.'

Nghê Thường lẳng lặng quay đầu nhìn tuyết trắng trong bóng đêm mờ mịt ngoài cửa sổ.

Sau khi giặt quần áo xong, đã hơn một giờ sáng, tuyết lại rơi dày đặc. . . . .

Nghê Thường rũ mi rối rắm một lát, cúi đầu nhìn dép bông đi trong nhà của mình, nhỏ giọng: "Hay là. . . . . . hay là sáng mai anh hẵng đi?"

Viêm Trì tay cầm ba lô, chậm rãi nhướng mày.

"Em đổi ý sao?"

"Không, không phải!" Nghê Thường quay đầu tránh ánh mắt rực lửa của bạn trai, "Quá muộn rồi, bên ngoài tuyết lại lớn. . . . ."

Cô mím môi có chút ngượng ngùng: "Nhưng anh, anh không được phép bắt nạt em. . . . . ."

Viêm Trì liếm môi cười cười "Hiểu rồi, hai ta đắp chăn nói chuyện phiếm thôi nhé." *đeos tin😆

Nghê Thường: ". . . . . ."

Viêm Trì đi tới trước mặt cô, giọng nói trầm thấp ám muội: "Hay là em sẽ cố ý câu dẫn lão tử hửm?"

Nghê Thường náo loạn, mặt đỏ bừng: "Nếu không thì anh--"

Cô còn chưa nói xong, cổ tay đã bị cầm lấy. Anh lôi kéo cô ra phía sau tấm bình phong, đến bên giường.

"Đi, cùng ca ca nói chuyện phiếm."

Đằng sau bức bình phong thêu hai mặt tinh xảo, có một chiếc giường gỗ cổ có màn trang trí -- chiếc giường là nơi bí mật nhất trong phòng, lần đầu tiên bị một người đàn ông 'tấn công' vào.

Viêm Trì đi tới, kéo chăn bông phẳng phiu lên nằm xuống, dựa vào đầu giường.

Anh ngước mắt nhìn cô thật lâu, đưa tay lên vỗ vỗ chỗ nằm bên cạnh mình: "Lại đây."

Đây là đảo khách thành chủ trong truyền thuyết sao?!!.

Nghê Thường ánh mắt lóe lên, mê man tại chỗ vài giây, sau đó chậm rãi đi tới.

Cô cố ý đi vòng qua bên kia, không có cởϊ áσ ngủ bên ngoài, giống như một con cá nhỏ nhanh nhẹn, nhanh nhẹn mà chui xuống giường.

Hai người đắp cùng một chiếc chăn bông, còn cách nhau một khoảng.

Nhưng Nghê Thường lại cảm thấy cảm giác tồn tại của bạn trai quá lớn, giống như chiếm cứ toàn bộ giường, cũng nhiễu loạn toàn bộ tâm trí cô. . . . . .

Viêm Trì liếc nhìn vành tai đỏ bừng của cô gái, khóe miệng cong lên. Anh nghiêng người về phía trước và vặn lò sưởi điện cạnh giường xuống mức thấp nhất

Nghê Thường nhìn thấy, ra tiếng ngăn trở: "Buổi tối sẽ lạnh. . . . . ."

Viêm Trì liếc mắt một cái, cười khẽ: "Ôm anh là được."

Nói xong, một cánh tay anh đã ôm chầm đến, một phen kéo cô vào trong ngực.

Khung giường gỗ đàn hương cũ kỹ phát ra âm thanh cót két, khiến người ta không khỏi đỏ mặt.

Nghê Thường cả người cứng đờ.

Anh đặt một tay dưới đầu để làm gối cho cô, cánh tay còn lại quàng qua vòng eo thon thả ôm thật chặt.

"Thế nào." Viêm Trì kề sát vành tai cô, khẽ cắn cắn.

"Người đàn ông của em so với máy sưởi càng nóng hơn đúng không nào?"

*liệu có phải là một đêm bão táp không nhỉ🙉


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.