Cô Vợ Thay Đổi Của Thiếu Gia Sói Trắng

Chương 26: 26: Tạ Phi Phi Bị Đẩy


trước tiếp


Tống Linh Chi ném trúng lại được đà ném tiếp, trên bàn có cái gì cô ta ném cái đó, mặc cho Tạ Phi Phi ngăn cản.

Lại nói Tạ Phi Phi đang nói chuyện cùng vài người ở bên kia nghe thấy tiếng ồn ào cũng không nhịn được tò mò đi về phía này, nào ngờ lại thấy bạn thân của mình cùng Đỗ Lan Hương tranh cãi với nhau, muốn cản người lại không nghe.

Bên này đám đàn ông đang giao lưu với nhau, nhân cơ hội nói chuyện làm ăn với các ông chủ tập đoàn lớn lại nghe thấy tiếng ồn ào bên kia, chủ buổi tiệc, ông Hòa thấy vậy chân mày khẽ nhíu liền vẫy một nhân viên hỏi: “Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?”
“Thưa ông tôi đang phục vụ bên này nên không rõ, để tôi đi hỏi thử.” Anh nhân viên trả lời.

Ông Hòa phất tay: “Được rồi, cậu đi xem đi.”
Nhân viên kia rời đi ông Hòa xem như không có chuyện lại nói chuyện với hai người đàn ông lúc nãy.

Tống Thần Vũ theo bản năng cũng liếc mắt sang chỗ đó, khuôn mặt thoáng chút trầm tư, lại có một người đàn ông đi tới nói khẽ bên tai anh câu gì đó, Tống Thần Vũ nghe xong khẽ híp mắt nói: “Khống chế tình hình.”
“Vâng, thiếu gia.”
Người kia rời đi Tống Thần Vũ lại lắc ly rượu trong tay, đột nhiên một giọng nói yểu điệu vang lên bên tai anh: “Vũ thiếu gia, có thể uống với tôi một ly không?”
Động tác trên tay của Tống Thần Vũ khựng lại, nghiêng mắt nhìn sang bên phải, ánh mắt sắc bén tựa như dao, người phụ nữ vừa nhìn liền giật mình lùi lại một bước, xém đụng cái bàn phía sau, chút can đảm vừa nãy biến mất, vội vàng đi chỗ khác không dám mời mọc nữa.

“Đúng là đàn ông vừa đẹp vừa xuất sắc đều sẽ khó gần, Vũ Thiên Hoàng cũng thế Tống Thần Vũ cũng thế.” Người phụ nữ vừa rời đi vừa lẩm bẩm.


Hội trường tuy rộng lớn nhưng bên kia quá ồn ào có một vài người đã cất bước đến chỗ đó, chỉ có mấy nhân vật lớn vẫn còn bình thản xem mọi chuyện không liên quan đến mình.

Thế nhưng không thể phủ nhận một điều ai cũng đã bắt đầu tò mò.

Cảnh tượng bên này Đỗ Lan Hương tận lực nghiêng người tránh né thì Tống Linh Chi càng làm tới, còn Tạ Phi Phi cũng liên tục kéo tay bạn thân mình lại nhưng vô ích.

Mọi người chỉ lo nhìn ba cô gái giằng cô không biết rằng ở trong đám đông có một bóng người lén lút tiến lại gần Đỗ Lan Hương, lựa thời ở thích hợp đẩy cô một cái.

Đỗ Lan Hương không chú ý, bất chợt thân hình cô đổ nhào về phía trước hai tay đụng trúng Tạ Phi Phi.

Tình huống xảy ra đột ngột, hình ảnh trong mắt mọi người bây đang xem chính là Đỗ Lan Hương đang đẩy Tạ Phi Phi.

“Rầm.” Cả hai người cùng đổ nhào lên đất, Tạ Phi Phi nằm dài trên sàn nhà, Đỗ Lan Hương lại đè lên cô ta.

“Hít.” Toàn trường hít phải một ngụm khí lạnh, phút chốc lặng thinh, không ai nói gì, người lẫn trong đám đông nở một nụ cười đắc thắng, chuẩn bị xem kịch vui.

Qua vài giây, đột nhiên có người hét lên: “Máu, máu, phu nhân tổng giám đốc Hoàng chảy máu rồi.”
“Ây da, nhiều máu, nhiều máu quá.” Đám người xôn xao một đoàn.

Bên kia Vũ Thiên Hoàng nhìn ngó không thấy vợ mình đâu lại nghe thấy câu “Phu nhân tổng giám đốc Hoàng chảy máu” liền vội vàng chạy về bên này.

Đỗ Lan Hương chưa kịp phản ứng gì thì có một lực lớn đẩy cô ra khiến thân thể đụng trúng chân một cô gái.

Cô ta cũng không để yên nhân tiện đá cô một cái: “Người phụ nữ dơ bẩn, tránh ra.”
Vũ Thiên Hoàng đỡ Tạ Phi Phi lên, thấy thân dưới cô chảy máu khuôn mặt hắn tái nhợt, liên tục gọi người trong lòng: “Phi Phi, Phi Phi em không sao chứ, có thấy đau ở đâu không?”
Tạ Phi Phi rơm rớm nước mắt nói: “Hoàng, con, con của chúng ta, anh không được để con chúng ta xảy ra chuyện gì.”
Tạ Phi Phi nói xong câu này liền ngất xỉu trong lòng Vũ Thiên Hoàng, hắn thấy vậy lo sợ kêu tên cô: “Phi Phi, Phi Phi...”

Dứt lời hắn liền bế cô ta rời khỏi hiện trường, trợ lý của hắn lúc này đi đến kinh sợ nói: “Tổng, tổng giám đốc.”
“Mau, chuẩn bị xe cho tôi.” Vũ Thiên Hoàng phân phó.

Hai người rời đi ở đây lại bắt đầu bàn tán: “Ây da, thấy chưa, thấy chưa, là Trịnh Lan Hương đẩy Tạ Phi Phi đấy, tổng giám đốc Hoàng sẽ không tha cho cô ta đâu.”
“Trời ơi, cô ta vậy mà dám đẩy phu nhân tổng giám đốc Hoàng, cô ấy hình như đang mang thai đấy.”
Đỗ Lan Hương nghe được lời bàn tán của mọi người từ từ đứng dậy, ai cũng cho rằng cô là người đẩy Tạ Phi Phi nhưng chỉ có mình cô biết, có người muốn hại cô.

Lúc này ông chủ Hòa cũng đi tới nơi, ông nhìn bãi máu trên sàn hỏi: “Ai nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì?”
“Ông chủ Hòa đến rồi, là cô ta đã đẩy vợ của tổng giám đốc Hoàng khiến cô ấy ngã xuống đấy chảy máu, hơn nữa cô ấy còn đang cái thai nữa.” Một người phụ nữ lên tiếng, tay còn chỉ vào Đỗ Lan Hương.

Ông chủ Hòa không khỏi hướng mắt nhìn cô, có người lại nói nhỏ bên tai ông cái gì đó, hai đầu lông mày ông khẽ nhíu hỏi: “Cô là vợ của Thần Vũ sao?”
“Đúng vậy.” Đỗ Lan Hương gật đầu, sắc mặt cũng không được tốt, không biết Tạ Phi Phi có xảy ra chuyện gì không, nếu cô ta thật sự xảy ra chuyện, cô chắc chắn sẽ không sống yên với Vũ Thiên Hoàng.

Chết tiệt, rõ ràng đã muốn tránh xa nữ chính sao lại không thể thoát khỏi liên quan, ông trời thật khéo sắp đặt.

“Chuyện ở đây là cô gây ra sao?” Ông chủ Hòa trầm mặc hỏi, lại nói ông đã cho người đi gọi Tống Thần Vũ, sao thằng nhóc kia còn chưa đến.

Đỗ Lan Hương lại bình thản nói: “Một mình tôi không thể gây ra động tĩnh lớn như vậy.”
“Mọi người đều nói cô đẩy ngã vợ của tổng giám đốc Hoàng, có chuyện này sao?” Ông lại hỏi tiếp.


“Không sai, nhưng không phải tôi cố tình, có người lén đẩy tôi.” Đỗ Lan Hương trả lời.

“Nói dối, rõ ràng cô cố ý, cô muốn hại chết con của Phi Phi nên mới đẩy cô ấy đúng không?” Tông Linh Chi đột nhiên hồi thần lên tiếng.

“Đừng nói bậy, tôi vì sao phải làm vậy?” Đỗ Lan Hương lạnh giọng nói.

“Ai mà không biết cô hận Phi Phi vì đã cướp Vũ Thiên Hoàng của cô cho nên năm lần bảy lượt muốn hại cô ấy, lúc trước hai người họ cưới nhau cô không cam tâm đẩy Phi Phi một lần, bây giờ cô ấy có thai rồi cô lại tiếp tục dùng chiêu cũ, người phụ nữ này, cô có còn lương tâm không, Phi Phi nếu xảy ra chuyện gì là một mạng hai người đấy.” Tống Linh Chi liên tục tố cáo cô, còn làm quá lên.

Đỗ Lan Hương hít sâu một hơi kiên định nói: “Tôi đã nói rồi có người đẩy tôi, tôi không cố ý đẩy cô ta.”
“Cô nói vậy ai tin, mọi người ở đây đều nhìn thấy cô đẩy Phi Phi, có ai nhìn thấy cô ta bị người đẩy không?” Tống Linh Chi quay sang hỏi mọ người.

Tất cả đều đồng thanh: “Không có.”
Mọi người đã nói thế Đỗ Lan Hương có mười cái miệng cũng không giải thích được, tình hình càng lúc càng phức tạp, đúng lúc này có người la lên: “A, tổng giám đốc Vũ đến rồi.”
Đám người tự động dạt ra hai bên cho người đàn ông đi tới, Tống Linh Chi nhanh chóng đi lên, dõng dạc nói: “Anh Vũ, anh đến rồi sao, anh xem cô ta hại chết người rồi.”
Tống Thần Vũ không để ý đến cô em họ của mình chỉ nhìn chăm chăm vào Đỗ Lan Hương, hai người phút chốc đối mặt nhìn nhau..



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.