Em Anh - Hai Đầu Thế Giới

Chương 12


trước tiếp

CHƯƠNG 12: TIẾP TỤC Ở BỆNH VIỆN

Nếu bệnh của An Thế Long tự nhiên tái phát thì Duy Minh có thể giả vờ làm ngơ hoặc hỏi thăm dăm ba câu là được, nhưng đằng này bệnh của người ta do ăn mỳ trứng “ớt” với nó mà tái phát nên Duy Minh đâu có thể mặt dày vô lương tâm mà bỏ đi được. May là hắn không phải phẫu thuật, chỉ cần nằm viện truyền dịch đôi ba ngày là được. Duy Minh ngồi bên cạnh hầu hạ, trong phòng bệnh có tivi, lại ở phòng VIP nên có MyTV có thể chọn phim mà xem. Đương nhiên Duy Minh kiếm ngay một bộ phim đồng tính kinh điển mà nó yêu thích, đang ngay cảnh hai anh chàng đẹp trai hôn nhau say đắm thì màn hình đột nhiên chuyển thành bộ phim khoa học, kinh tế gì đó.

Duy Minh quay đầu nhìn “thủ phạm” đang cầm điều khiển tivi, tức quá quên cả vai vế liền nhăn mặt hỏi: “Sếp chuyển kênh làm gì?”

Thế Long nhìn chăm chăm vào màn hình: “Tôi thích xem cái này!”

“Lừa gạt, đúng là lừa gạt mà, nhà anh không có tivi, trong công ty căn bản không có thời gian để xem tivi thì làm gì biết chương trình nào mà thích chứ!”. Tức, nó tức nhưng không dám nói, chỉ có thể vừa tức vừa giả vờ dán mắt vào tivi xem cùng Thế Long, nhưng trong đầu nó đang hiện lên hình ảnh hai chàng diễn viên đẹp trai ban nãy hôn nhau đắm đuối.

Không khí rơi vào yên lặng, chỉ có cái tivi đang thao thao bất tuyệt, Thế Long liếc mắt sang nhìn nó đang mơ mơ màng màng, nhớ tới hình ảnh chiếu ban nãy rồi cảnh tượng lần đầu gặp mặt với nụ hôn giữa Thế Long và nó chợt hiện ra. Thế Long thấy ngượng ngượng liền chuyển sang kênh khác, nhưng bây giờ, tự nhiên hắn không kìm được lén nhìn đôi môi đang mím lại của nó.

+++

Ngồi rồi lại ngồi, Duy Minh ngồi cả buổi mệt quá nằm gục đầu xuống cạnh giường thiếp đi. Lúc tỉnh lại thì trời đã sáng, Thế Long cũng thức dậy, nó liền chạy xuống tầng một mua bữa sáng. Bữa ăn sáng được bày ra trên bàn – đó là 1 bát cháo, đương nhiên là không có ớt. Nhưng Thế Long chỉ nhìn nhìn rồi nhíu mày, Duy Minh chột dạ: “Tổng giám đốc sao vậy? Tôi đã dặn không để ớt mà!”

Thế Long ngẩng đầu thản nhiên nói: “Đổi bát khác đi, tôi không ăn hành sấy!”

“Sao lúc đầu không dặn trước đi trời!” Duy Minh than thở trong lòng nhưng ngoài miệng vẫn ngăn cản như một phản xạ không điều kiện: “Có mấy miếng hành sấy mà bỏ cả bát cháo thì phí quá. Gắp ra là được thôi!”

“Ai gắp?” – Thế Long nhún vai, ánh mắt tỏ vẻ “Đừng bao giờ kêu tôi gắp!”

Duy Minh cũng nhanh chóng “bắt” được ám hiệu: “Em thân là nhân viên, vào sinh ra tử cho công ty còn được huống hồ là gắp mấy miếng hành nhỏ bé này!”

Gắp thì gắp, vừa dứt lời, nó liền lấy một đôi đũa mới cúi đầu cẩn thận, tỉ mỉ gắp hết hành sấy ra, không còn một miếng, sau đó đẩy bát cháo đến trước mặt Thế Long.

- Tổng giám đốc, có thể ăn rồi!

Nói xong Duy Minh tránh ra nhường chỗ cho hắn ngồi ăn. Vốn dĩ bàn ăn trên giường ở bệnh viện luôn rất nhỏ, Duy Minh cũng tự mua cho mình một phần ăn sáng nhưng đành mang ra chỗ khác ăn, vì:

- Thứ nhất: cái bàn này quá nhỏ, nếu nó chen chút lên ngồi ăn thì chắc chắn không đủ!

- Thứ hai: dù cái bàn rộng thênh thang nó cũng không dám ngồi ăn chung với sếp tổng, huống hồ dù có dám người ta cũng chưa chắc cho nó ngồi ăn chung.

Duy Minh lẳng lặng xách bát cháo của mình ra ngoài, nhưng vừa ra đến cửa đã nghe tiếng hắn: “Lại đây!”

Trong phòng chỉ có hai người, vậy là hắn kêu mình rồi! Duy Minh không biết Thế Long kêu mình làm gì nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời quay đầu lại.

“Ngồi xuống!” – mệnh lệnh của Thế Long tiếp tục vang lên, Duy Minh vẫn răm rắp nghe lời rồi ngồi xuống.

Duy Minh ngồi xuống nhưng hơi chột dạ, chưa kịp mở miệng hỏi hắn kêu nó có việc gì thì Thế Long đã chồm người qua, đặt bát cháo nó xuống bàn rồi lạnh lùng bảo: “Ngồi xuống ăn đi, ra ngoài làm gì! Tôi không giành ăn với cậu đâu!”

Nghe hắn nói, Duy Minh hơi choáng “Mình để lại ấn tượng hám ăn như thế trong đầu hắn từ lúc nào vậy?” nhưng sau đó trong bụng lại mở cờ “Dù sao cũng còn chút lương tâm, không uổng công mình lặn lội đi mua cháo cho hắn”

Thế là cái bàn ăn nhỏ xíu phải hoạt động gấp đôi, Duy Minh lúc nãy còn cười thầm trong lòng thì bây giờ bắt đầu than khổ. Nó và Thế Long ngồi đối diện nhau, cái bàn đã nhỏ càng thêm nhỏ, hai bát cháo đặt kế bên, suốt buổi Duy Minh chỉ cúi đầu chăm chú ăn không dám ngẩng mặt lên, vì chỉ cần ngẩng mặt lên chút xíu thôi sẽ bắt gặp gương mặt lạnh lùng của Thế Long trong chế độ “cận cảnh”. Và cũng từ lúc đó, nó đã rút ra được kết luận: “Ngồi ăn cùng cấp trên dù cơm canh có ngon đến đâu cũng trở nên không ngon”, áp lực từ người hắn toát ra khiến Duy Minh cầm muỗng còn không chặt chứ huống chi là ăn uống thoải mái như ngày thường. Tiếp tục tự kỉ một hồi nữa, Duy Minh lại thấy mình rất… may khi ngồi ăn với Tổng giám đốc nãy giờ mà hắn im lặng, chưa nói câu gì khiến nó phải sặc cháo. 

Nhưng suy nghĩ vừa dứt đã vang lên tiếng gõ cửa cốc cốc cốc, Duy Minh tiếp tục theo phản xạ không điều kiện, tưởng đây là nhà mình liền mời vào. Đến khi nó “phát hiện” ra thì người ngoài cửa đã bước vào trong, người đó không ai khác chính là cô thư kí xinh đẹp thường mang cơm xuống cho nó. Hình như lần nay cô ta mang giấy tờ, công văn gì đó đến cho Thế Long, nhưng vừa vào nhìn thấy nó cô ta tỏ ra rất bất ngờ, rồi nhanh chóng mỉm cười với nó.

- Tổng giám đốc, đây là một số giấy tờ quan trọng cần anh phê duyệt, anh xem xét rồi chiều em qua lấy nhé!

- Ừ!

Duy Minh nghe hắn trả lời rồi nghĩ lại cho thân mình thấy còn tốt chán, ít ra hắn ta trả lời mình còn được hai ba từ. 

Cô thư kí còn nói thêm gì đó, đại loại chắc là hỏi thăm sức khỏe của hắn, cũng phải thôi, là nhân viên ai cũng có tâm lý nịnh sếp mình một chút. Xong xuôi, cô thư kí xin phép Thế Long trở lại công ty, trước khi đi còn không quên nhìn nó với ánh mắt như nhìn thấy chuột tông chết voi không bằng.

+++

Sau khi cô thư kí rời khỏi, Thế Long cũng để tập tài liệu sang một bên, không ai bảo ai nhưng cả 2 lại tiếp tục bữa ăn sáng đang dở. Lần này Duy Minh cảm thấy khoảng cách giữa cả 2 hình như bị rút ngắn, từng hơi thở của Thế Long phả lên tóc nó. 

Bữa ăn căng thẳng đối với Duy Minh một lúc sau cũng đã kết thúc, nó mang bát, muỗng đi rửa còn Thế Long ung dung nửa nằm nửa ngồi trên giường xem tài liệu. Nhìn sơ qua chắc ai cũng tưởng đó là hình mẫu của 1 gia đình hạnh phúc. {hehe}

Nó đã dọn dẹp xong nhưng Thế Long chỉ mới xem được phân nửa tập tài liệu, Duy Minh hôm qua đến giờ đã chán tới tận óc, lấy hết dũng khí lên tiếng xin về: “Tổng giám đốc, em về chuẩn bị đi làm nha!”

“Không cần!” Thế Long trả lời mà mắt vẫn không rời khỏi tập tài liệu trước mặt “Tôi xin nghỉ cho cậu rồi. Vả lại bây giờ đi làm cũng đã trễ, nếu đi thì tiền thưởng chuyên cần tháng này của cậu sẽ không được bảo đảm”

Duy Minh thầm nghĩ “Tôi thà về bưng bê đi lại chứ không muốn ở lại với Tổng giám đốc đâu!”

Không cam tâm tình nguyện, nhưng khi nghĩ đến tiền thưởng chuyên cần cuối tháng nó chỉ có nước ngây người ra. Sau đó lại nghĩ đến cô thư ký thấy mình ở đây rồi về công ty không biết sẽ đồn thổi đến đâu. Mấy chuyện này nó đã lười để ý lắm rồi, chỉ ngồi chán muốn chết, An Thế Long vừa truyền dịch vừa chăm chú xem giấy tờ, tivi không thể mở, không còn trò gì chơi được, Duy Minh như con cá bị nhốt trong chậu, có chán cũng chỉ có thể ngáp ngáp nhả bong bóng nước góp vui mà thôi.

Gửi mấy tin nhắn liền đều như muối bỏ bể, không thấy ai nhắn lại, chán tới vật vã, Duy Minh chỉ còn nước ngồi nhìn Tổng giám đốc – sinh vật sống duy nhất trong phòng này. Dù sao trước giờ Thế Long cũng nói tiếng tuy lạnh lùng nhưng rất đẹp trai, đặc biệt khi chú tâm làm việc thì khí chất càng tăng thêm bội phần, cả người toát lên một sức hút khó ai cưỡng lại được. Điều này không chỉ một mình nó công nhận, mà đến cả mấy cô y tá sáng nay đến thay bình truyền dịch cho hắn cũng nhìn hắn tủm tỉm cười hoài. Nhớ tới cảnh hai cô y tá ra tới cửa còn ráng quay lại nhìn lén hắn đến nỗi đụng đầu vào nhau khiến nó không kìm được mà cười ra tiếng, cười rồi mới thấy sao mà lạc lõng quá, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại vèo vèo lướt qua.

Quả nhiên, Tổng giám đốc đang nhìn nó tỏ vẻ khó hiểu: “Cười cái gì đó?”

Duy Minh đương nhiên không dám nói thật, chỉ nhìn chăm chú vào lọ nước truyền, cố gắng nặn óc suy nghĩ ra một lí do rồi cuối cùng cũng cất giọng nói nhẹ nhàng: “Nhìn dịch truyền cứ rơi xuống từng giọt từng giọt, nghĩ bệnh tình của tổng giám đốc đã khá hơn một chút, nên em vui em cười, cười vui sướng. Tổng giám đốc chỉ nhìn thấy nụ cười trên môi em thôi, nhưng làm sao mà thấy được nỗi hạnh phúc trong lòng em khi từng chút, từng chút thấy anh khỏe mạnh” [Lý do cùi bắp hết sức]

Nói đến đây nó không hề thấy ngượng, vì thật ra hắn hết bệnh nó được trả lại tự do, không còn chịu cái cảnh cá chậu chim lồng như bây giờ nữa, không hạnh phúc thì là gì? Nhưng nhìn qua nét mặt của Thế Long, hắn ta tỏ vẻ không tin lắm, Duy Minh hơi chột dạ bèn đánh trống lảng:

- Hehe, Tổng giám đốc, hình như hôm nay trời hơi u ám á, hahaha,…

Thế Long nghe thế tiếp tục nhíu mày sau đó lại thở ra, từ tốn nói: “Là cậu chưa bật đèn, lại không mở rèm cửa!”

… … …

5 phút trôi qua là 5 phút Duy Minh chìm trong… xấu hổ. Giờ nó mới nhớ ra hôm qua tự tay mình tắt đèn phòng, kéo rèm cửa , hôm nay quên mở…đúng là chỉ còn thiếu một cái hố cho nó chui xuống mà thôi.

Lần này Duy Minh quyết tâm không bị… hố nữa, bèn chọn biện pháp an toàn nhất, nó cười hì hì rồi cất giọng nói: “Tổng giám đốc, anh tiếp tục làm việc đi. Em không làm phiền nữa!”

Thế Long không nói gì, tiếp tục chăm chú xem tài liệu, Duy Minh chỉ còn biết đi đi lại lại trong phòng, một lúc sau mệt quá liền đến gối đầu bên thành giường, hai mí mắt như đeo đá cứ từ từ sụp xuống.

+++

Trời đã về trưa, ông mặt trời kiêu hãnh chiếu những tia nắng gay gắt xuống mặt đất, phản xạ qua cửa kính thật chói mắt, Thế Long cũng đã phê duyệt gần xong tập tài liệu, khẽ chồm người ra kéo tấm rèm lại.

Sau đó hắn đặt tập tài liệu xuống, khẽ nhắm mắt rồi mở mắt, đang đảo mắt nhìn quanh phòng thì đột nhiên tiếng ngáy khò khò kéo hắn nhìn xuống thành giường. Đập vào mắt hắn là hình ảnh cậu nhóc đang gối đầu lên đó nằm thiếp đi, có lẽ còn lạ chỗ nên dù mắt đang nhắm nghiền nhưng đôi chân mày của nó nhíu lại.

Thế Long động lòng thương khẽ lay vai nó: “Đêm qua cậu ngủ không ngon à?”

Có thể ngủ ngon được à? Tối qua phải nằm úp mặt lên giường sếp tổng mà ngủ, hơn nữa còn lạ chỗ, không phải cái ổ lợn của mình thì Duy Minh không tài nào ngủ ngon nổi, cứ ngủ được chừng nửa tiếng rồi lại tỉnh giấc, chính xác còn hơn cả đồng hồ! Nhưng ngoài miệng vẫn phải nói như vầy: “Ngủ đâu có ngon, nghĩ tới tổng giám đốc phải nằm đây làm sao em ngủ ngon cho được, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể bị bệnh thay cho anh!”

Nhìn thái độ “trung thành” và “tận tâm” của nó, Thế Long chẳng nhận xét mà cũng chẳng thay đổi sắc mặt, chỉ nói: “Về nhà nghỉ ngơi”

Đây…là lệnh đuổi người?! Duy Minh rơm rớm nước mắt [vì vui mừng =.=]: “Tổng giám đốc, giờ anh không cần em ở lại chăm sóc sao?”

Hắn lạnh nhạt: “Không cần.”

Duy Minh nhận lệnh cúi đầu ra khỏi phòng, cố gắng kìm lòng để đi không quá nhanh, còn phải giả vờ đau xót, trầm mặt như không muốn. Tay vừa đụng vào cửa đã nghe tiếng hắn vang lên ở phía sau: “Chờ một lát.”

Không lẽ muốn đổi ý? Trong lòng nó không khỏi dâng lên cảm giác đau khổ, nhưng vẫn phải cố vui vẻ quay đầu lại: “Tổng giám đốc?”

“Tối vào đây thì nấu một bữa cơm cho tôi, cơm bệnh viện tôi nuốt không trôi!” xong rồi không đợi nó đồng ý, Thế Long đã khoác tay “Ra ngoài đi”

Tuy tối lại phải trở vào, nhưng ít ra bây giờ được chạm vào bầu trời của tự do và giải phóng, Duy Minh tung tăng chạy ngay ra khỏi tầng dành cho bệnh nhân VIP, xuống dưới tầng trệt tràn đầy ánh nắng chan hòa. Giờ nó mới nhận ra tất cả cửa chính bên ngoài đều là gương, không ngờ suýt bị bóng mình dọa cho sợ chết.

Vừa nhìn bóng mình trong gương: đầu tóc rối bời, hai mắt sưng húp mà còn thâm đen như gấu trúc, quần áo nhăn nhúm,… vừa không tiếc lời mắng chửi: “Cái đồ ác độc, đồ xấu xa, tại anh mà nhan sắc tôi tàn tạ như thế này, chẳng trách sao anh lại ghét mà đuổi đi, hóa ra là vì nhan sắc của tôi đã tàn tạ như thế này rồi! Quả nhiên đàn ông các anh đều là lũ động vật chỉ nhìn bằng mắt mà, sao hôm qua lúc tôi còn xinh tươi hông đuổi đi ngay!” [Trình độ tự kỉ của Duy Minh này đã đạt đến mức võ lâm cao thủ!]

+++

Nhà của nó khá xa so với bệnh viện, để tiết kiệm tiền nó quyết định bắt xe buýt, phải qua những 6 trạm mới về đến nhà, tới khi xe dừng lại ở trạm xe bus trước cổng siêu thị gần chung cư thì mắt nó đã díp lại không mở ra nổi. Trên xe bus lắc lư đầy tiếng nói chuyện ồn ào, Duy Minh cứ gà gà gật gật, tới trạm dừng, đầu óc nó đã hơi choáng váng, bước thấp bước cao, cả người cứ liêu xiêu lâng lâng như đi trên mây.

Trước đó làm việc ở công ty, ngày nào cũng phải dậy sớm bắt xe bus, đêm hôm qua trực trong bệnh việnkhông được ngủ ngon. Duy Minh vừa về nhà đã lao vào phòng ôm gối ngủ, đánh một giấc ngon thật ngon. Mãi tới lúc chiếc điện thoại reo lên bắt nó thức giấc, Duy Minh mới mơ màng mò lấy điện thoại để bên tai: “Alo.”

“Cậu đang ở đâu đó?”

“Ở nhà, trên giường.” Nó mơ màng.

“Tôi đói.”

“Đói thì đi ăn đi, gọi điện cho tao làm gì?! Tao đang ngủ?!” Duy Minh cáu nhặng lên với đầu dây bên kia, lòng thầm nghĩ chắc là thằng Nhân.

Một lúc lâu sau, tới tận khi nó sắp ngủ lại thì bên kia mới vang lên một giọng nhẹ nhàng đến đáng sợ: “Rất tốt.”

”Rất tốt”, hai từ này như sao quả ta lao thẳng vào đầu nó, Duy Minh bật dậy ngay lập tức như rô bốt, run run nói: “Tổng…tổng giám đốc, em mới ngủ dậy, còn lơ mơ, không nhận ra tiếng của anh…”

“Giờ đã nhận ra chưa?”

Duy Minh gật đầu như gà mổ thóc rồi mới nhớ ra là hắn không nhìn thấy, vội vàng nói: “Nghe ra, đã nghe ra rồi ạ.”

“Vậy đã biết phải làm gì chưa hả?”

Tuy chỉ nói chuyện qua điện thoại nhưng đã đủ cảm nhận được áp lực rồi, Duy Minh vội vàng đoán đoán đoán rồi đoán: “Tổng giám đốc muốn em gọi người mang cơm đến ạ?”

“DUY MINH!” bên kia vọng lại tiếng nghiến răng.

Nó run rẩy không biết nói gì.

Không nghe tiếng trả lời, một lát sau, hắn dịu giọng, nói rất nhẹ nhàng, còn câu nói thì rất dài không giống như hắn thường ngày: “Trong tủ quần áo của tôi có quần áo ngủ, cạnh giường có tạp chí mới nhất tháng này, còn nữa, cậu mau chuẩn bị cơm, trong vòng 60 phút nữa phải mang tất cả qua đây cho tôi.”

Duy Minh còn chưa kịp đáp lại, hắn đã ngắt máy, di động chỉ còn những tiếng tút tút liên hồi.

Vừa xuýt xoa cảm thán, nó vừa vội vàng nhảy xuống giường, lao đi đánh răng rửa mặt. Từ đây tới nhà hắn mất mười lăm phút taxi, từ nhà hắn tới bệnh viện mất 20 phút nữa, mình còn đúng hai mươi lăm phút nấu cơm, đúng là đồ ác độc, bóc lột sức lao động của nhân viên mà!

Sau khi nấu cơm xong, sớm năm phút so với dự tính, Duy Minh liền bắt taxi chạy tới nhà An Thế Long, vội vàng chuẩn bị quần áo và tạp chí hắn dặn.

Trước khi quay ra, Duy Minh còn bị bác bảo vệ chặn lại hỏi thăm về hắn nữa chứ!

- Cậu chủ bị gì vậy cháu?

- À, chỉ bị loét dạ dày tái phát thôi chú ơi.

- Vậy à, cậu chủ ít quan tâm chuyện ăn uống, tôi cũng nhắc nhiều lần rồi mà cậu ấy không nghe…

Duy Minh sốt ruột ngắt lời:

- Có chuyện gì quan trọng không chú?

- Có chứ, ta định nhờ cháu hỏi thăm sức khỏe cậu chủ giúp chú, sẵn tiện nói chú sẽ bảo vệ tốt cho căn nhà này khi cậu ấy vắng mặt.

Ặc, đây mà là chuyện quan trọng? Vả lại bình thường hắn có về nhà đâu, chẳng phải chú vẫn bảo vệ tốt đó sao? Chuyện của cháu bây giờ mới quan trọng đây nè. Duy Minh tự nghĩ trong lòng rồi ôm mấy túi đồ lỉnh kỉnh lên taxi: “Bác tài ơi, cho cháu tới bệnh viện Thiên Vũ nhé, cháu có chuyện gấp lắm!”

+++ 

Vào đến bệnh viện, Duy Minh chạy như bay vào thang máy, giờ này là buổi tối, thang máy vô cùng đông đúc, nhưng trong đám đông lố nhố trong đó Duy Minh bị thu hút sự chú ý bởi 1 cô gái cũng lên tầng VIP như mình, nhưng điểm đáng nói là cô gái đó vô cùng xinh đẹp, các đường nét đều nhẹ nhàng thanh thoát, làn da trắng mịn, đôi mắt biết nói dịu dàng, toàn thân toát lên một nét đẹp nhẹ nhàng mà không chói lóa, cô gái đó đúng là dịu dàng như ánh trăng.

Duy Minh lại tiếp tục nhìn cô gái đó từ đầu đến chân, kết quả là vô cùng thất vọng! Da dẻ, đôi mắt, khóe môi, thậm chí là nụ cười đều hoàn hảo, có nhìn kiểu gì cũng không tìm được khuyết điểm, trái lại, nhìn một còn muốn nhìn hai. Khiến ngay cả một đứa uke như nó còn phải ngắm nhìn và thán phục, sau đó là ganh tị muốn tự đập đầu vào tường mấy cái cho rồi!

Thang máy đã lên đến tầng trên cùng, nó và cô gái đó cùng bước ra…

Thang máy đã lên đến tầng trên cùng, nó và cô gái đó cùng bước ra. Cô gái xinh đẹp đó tiếp tục đi chung với nó, thấy Duy Minh mệt mỏi mồ hôi đầm đìa bèn hỏi:

- Để tôi mang giúp cậu nhé!

Người đã đẹp, tính tình còn tốt nữa, ông trời quả là muốn Duy Minh ghen tị đến chết đây mà! Nó gào thét trong lòng: “Tại sao ông trời lại bất công như thế???”

Duy Minh cương quyết từ chối: “Không cần đâu, tôi tự mang được rồi”. Dù gì nó cũng là con trai, để con gái mang đồ phụ thì còn gì là thể diện nữa. Vả lại cũng mang từ nhà đến đây rồi, không lẽ còn mấy bước nữa là tới lại mang không nổi sao.

Cô không nói nữa, cả hai cứ yên lặng bước đi, chỉ có tiếng bước chân vang vang khắp hành lang dài.

Nó dừng lại trước cửa phòng của Tổng giám đốc không ngờ cô gái kia cũng dừng lại, cả hai quay sang tò mò nhìn nhau. Lẽ nào cô ta tới thăm An Thế Long?! Trong lòng Duy Minh càng dấy lên lòng thương với cô ta, cứ cho là người đẹp, có khí chất thì đã làm sao chứ? Cô đã bị đày ải phải gặp hắn ta, không sớm thì muộn, số phận cũng định là hồng nhan bạc mệnh mà thôi!

- Ồ, cô cũng đến đây thăm Tổng giám đốc à?

- Ừm, anh ấy là anh của tôi!

Duy Minh và cô gái tranh thủ trao đổi một chút trước khi cùng vào trong.

Vừa bước vào trong, Duy Minh đã khẽ gọi: “Tổng giám đốc”

Thế Long nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Vừa kịp lúc”

“Tôi phi như bay tới đây không kịp mới lạ!” Duy Minh thầm nói trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn nặn ra một nụ cười toe toét.

Duy Minh đang định nói gì đó thì chợt Thế Long thấy người đứng sau lưng nod liền nở nụ một nụ cười, tuy nụ cười rất nhạt như tận đáy mắt lại ánh lên nét dịu dàng, thân thiện lạ thường. Cô gái đó cũng tươi cười đáp lại. Thế Long cất giọng dịu dàng chưa từng thấy:

- Khánh My, sao em lại đến đây?

- Em nghe anh Long bị bệnh nên vội đến đây liền.

Thế Long khẽ chau mày, xoay người qua nhìn nó, ánh mắt như muốn nói: “Là cậu nói?”, Duy Minh cũng hiểu được, liền nhún vai phủ nhận! Thế Long thấy vậy, quay lại nhìn cô gái đó: “Sao em biết?”

- Hôm nay qua nhà định thăm anh, bác bảo vệ nói cho em biết!

- Vậy bà có biết không? – Hắn chột dạ nói

- Em chưa nói cho bà biết, em sợ bà lo lắng lại bắt anh về nhà lớn ở!

“Cái gì? Nhà lớn? Vậy căn nhà hắn ở một mình còn chưa được cho là lớn à? Đúng là cả gia đình đều có máu tư sản mà!”

Thế Long không hề hay biết trong đầu Duy Minh đang nghĩ gì, hay đúng hơn là không còn quan tâm đến sự hiện diện của nó nữa, chỉ chăm chú nói chuyện với Khánh My: “Ừm, đúng đó! Nếu không có gì thì em về đi, anh cũng không có gì, chỉ ở lại theo dõi vài hôm thôi. Nhớ đừng nói cho bà biết đó!”

- Người ta vừa đến, nói chuyện chưa chẵn chục câu anh đã đuổi về là sao?

Cô gái phụng phịu, vuốt vuốt mái tóc dài, Thế Long véo má cô ấy nhưng cũng không cho ở lại, cương quyết bảo Khánh My về đi. 

Trước thái độ cứng rắn của hắn, cô gái đành chào tạm biệt ra về. 

Khánh My rời khỏi phòng, Duy Minh tiến đến cạnh giường đặt cặp lồng cơm lên bàn, thoăn thoắt bày đồ ăn ra: “Tổng giám đốc ăn đi, để nguội ăn không ngon đâu!”

Lần này dường như nó sợ bị Thế Long bắt ngồi ăn cùng nên liền kiếm cớ đi ra ngoài, tay cầm thêm mấy cái khăn từ sáng, lấy lí do giặt khăn rồi chuồn lẹ. 

Trên đường vào toilet giặt khăn, Duy Minh thấy cô gái lúc nãy đang đứng bên ngoài, hình như vừa nghe điện thoại xong, thấy nó, cô liền mỉm cười. Duy Minh cũng gật đầu chào lại. Trong đầu nó bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ: Khánh My, cái tên nghe rất quen! À, đây chẳng phải là cái tên được đồn thổi là bạn gái thanh mai trúc mã của Tổng giám đốc đó ư? 

Nghĩ đến đó, Duy Minh bất giác ngẩng đầu lên nhìn cô gái có tên Khánh My đó một lần nữa, lần này nó dám khẳng định cô gái này là bạn gái của Thế Long chứ không phải là lời đồn nữa, vì Khánh My đang mặc bộ váy mà lần đó Thế Long tặng. Duy Minh sao mà quên bộ váy đó được, vì đó là do nó chọn giùm Thế Long mà. Chưa kể tới cả 2 trò chuyện, cười đùa và hành động vô

cùng tự nhiên, không hề gò bó, không hề có khoảng cách giữa sếp và nhân viên như nó.

Dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, tính nịnh nọt như ăn sâu vào máu thịt Duy Minh liền trỗi dậy, tóm lại đây có thể là phu nhân Tổng giám đốc tương lai, thà lấy lòng sớm chứ không thể để muộn!

- Hi, chào bạn

- Ừm, cậu là nhân viên của anh Thế Long hả?

- Ừ, còn bạn là bạn gái của Tổng giám đốc hả?

Nghe đến 2 chữ “bạn gái”, Khánh My e dè lắc đầu: “Mình chỉ là con nuôi được ba mẹ anh ấy nhận nuôi từ nhỏ thôi”

- Xin lỗi đã nhắc đến chuyện này… - Duy Minh nhìn ánh mắt xa xăm của cô liền ái ngại xin lỗi

- Không sao đâu – Khánh My nhanh chóng lấy lại nụ cười – Cha mẹ nuôi rất tốt với mình… Anh Thế Long cũng tốt nữa

- Ừm… - “Chỉ tốt với một mình cô thôi, còn nhân viên như tôi bị đè đầu cưỡi cổ muốn chết nè!” Duy Minh ngoài mặt thì gật gù nhưng trong lòng thầm nghĩ.

Với cái tính ba hoa của mình, nó nhanh chóng “chém gió” nào là món quà của Tổng giám đốc tặng Khánh My là mua ở shop của nó [thiệt ra là shop nó làm thêm], rồi có công nó lựa chọn, bla bla… Khánh My nghe vậy liền tỏ ra hứng thu, khen lấy khen để rằng style thời trang của nó rất được, rồi còn hỏi thăm tên shop, địa chỉ để lần sau lại ủng hộ.

Duy Minh và Khánh My xêm xêm tuổi nhau, lại bắt được đề tài liền huyên thuyên không ngớt, Khánh My bắt đầu kể lại chuyện của mình hồi nhỏ, từ lúc cô bước chân vào nhà họ An ra sao, Thế Long yêu quý cô như thế nào,… Nó nghe xong liền rút ta kết luận: “Phải nịnh, nhất định phải nịnh, sẽ có lúc nhờ cậy sau này!”

+++

Cả 2 hợp rơ đến nỗi ngồi nói chuyện quên cả thời gian, Thế Long muốn uống chút nước nhưng không thấy chân sai vặt của mình đâu liền mò xuống giường, vừa ra ngoài đã thấy nó và Khánh My ngồi nói chuyện, có vẻ rất sôi nổi.

Lúc cả 2 đang bàn tới Beyonce hay Jennifer Lopez có gu thời trang hơn thì có tiếng nói vang lên:

- Hai người làm gì đó? 

Duy Minh xoay qua nhìn người vừa cất lên tiếng nói, trong đầu thầm nghĩ: “Nghe như chồng đi đánh ghen nhỉ?” nhưng có điều trong đầu Thế Long cũng đang phân vân: “Rốt cuộc mình đang ghen ai với ai, ghen cái gì đây?”. Chỉ có Khánh My hồn nhiên chưa nhận ra vấn đề, kể một thôi một hồi những chủ đề mà cô và Duy Minh đã bàn nãy giờ. Sau khi nghe xong, thấy cả 2 chủ yếu chỉ bàn về thời trang và làm đẹp, nói chung là chủ đề mà các chị em phụ nữ thường nói với nhau thì hắn mới yên tâm (=.=)

- Sao em không về đi? Về trễ nội lại cằn nhằn hỏi tới hỏi lui cho xem.

Khánh My đang khí thế kể chuyện thì bị cắt ngang, tiu nghỉu tạm biệt hai người nhưng không quên xoay lại “hẹn ngày tái ngộ” với Duy Minh để tiếp tục chủ đề ban nãy.

Sau khi Khánh My rời khỏi, Thế Long không nói gì lẳng lặng quay về phòng, Duy Minh cũng ngoan ngoãn theo sau, cả hai không ai nói gì cho đến khi Thế Long là người phá tan thế im lặng trước:

- Trước mặt tôi, Khánh My chưa bao giờ nói nhiều đến như vậy!

Duy Minh hơi sững người, thì ra trong lòng hắn ta đang thắc mắc tại sao cô em gái thanh mai không dám nói chuyện với mình. Lâu lâu mới có dịp thế này, nó bèn thừa cơ “kể tội” của hắn:

- Ai bảo anh lúc nào cũng mang cái mặt hình sự thế kia, tính tình lại khó khăn, lạnh lùng, nói chuyện thì quá thô lỗ, người ta nói mười câu có khi Tổng giám đốc mới trả lời một câu cụt ngủn, mất hứng như vậy ai mà nói cho được.

- Ồ, thế à? – Thế Long hơi bất ngờ khi trong mắt người khác anh lại có hình tượng như vậy.

Thật ra, ngay từ khi Khánh My bước vào nhà mình, Thế Long đã thầm nhủ phải chăm sóc cô gái nhỏ bé đó, thầm ước mai này sẽ cưới cô làm vợ. Kể từ khi cha mẹ anh qua đời, Thế Long lại “mặc định” cho mình thêm trách nhiệm làm cha mẹ của Khánh My, nên lúc nào anh cũng ra sức chiều chuộng nhưng vẫn hết sức nghiêm khắc với cô. Khánh My muốn làm gì, học gì anh cũng tạo mọi điều kiện tốt nhất, nhưng tất cả phải báo cáo với anh: thời gian, giáo viên, bạn học,… Không lẽ như vậy đã sai sao? 

- Cậu cũng thấy tôi như vậy à?

- Dạ đúng đó giám đốc.

- Nhưng nếu tôi dễ dãi quá nhân viên sẽ không nghiêm túc làm việc…

- … - Duy Minh nghe xong chỉ biết giơ tay đầu hàng, thật bó tay với Thế Long. – Vậy bây giờ Tổng giám đốc thử bắt chuyện gì đó đi…

Thế Long nghe vậy liền nhíu mày, một hồi lâu không thấy hắn trả lời, Duy Minh tưởng Thế Long không đồng ý với cách này thì hắn lên tiếng:

- Bữa tiệc hôm đó cậu đi đâu vậy?

- Giám đốc sao lại nói chuyện này? – “Chẳng lẽ hắn ta muốn truy cùng gϊếŧ tận, bắt đền mình hại hắn nhập viện đó chứ?”

- Chẳng phải cậu bảo tôi bắt chuyện sao?

Ặc ặc, trầm ngâm nãy giờ thì ra là kiếm chủ đề nói chuyện đó hả? Tốn thời gian vậy mà chỉ nghĩ ra được cái chủ đề này thôi sao? Đúng là không như mình, dùng đầu gối để nghĩ cũng tìm ra được khối chuyện hay ho hơn. Nhưng dù sao nó cũng là người đề xuất ý tưởng này nên phải đáp lại thôi!

- À, sau khi xin phép ra ngoài, cái thằng nhóc ra chung lượt với em đó, giám đốc nhớ nó không? Nó rủ em đi ăn tối. Hehe

Sắc mặt Thế Long không biểu lộ chút cảm xúc nào hỏi tiếp: “Vậy cậu đồng ý à?”

Duy Minh nhanh nhảu trả lời: “Đương nhiên rồi giám đốc, nó có xe rồi còn khao em nữa mà. Vừa tiết kiệm tiền ăn vừa tiết kiệm tiền xe, hời quá còn gì, hehe”. Ánh mắt nó hiện lên hai chữ $ và “khuyến mãi” thêm nụ cười ranh mãnh.

Do mải mê nhớ lại hồi ức “suиɠ sướиɠ” đó mà Duy Minh quên để ý đến sắc mặt của người đối diện đang ngày càng tối lại: “Vậy sau đó tôi mời cậu đi ăn thì sao? Không phải cũng có xe và trả tiền cho cậu à?”

Nghe Thế Long nói vậy nó liền cứng người, “Đừng, đừng mà, đừng suy đúng bụng dạ mình như thế chứ!”, nó khóc không ra nước mắt trả lời: “Ấy, Tổng giám đốc phải khác chứ…”

“Khác chỗ nào?” Thế Long thản nhiên hỏi vặn lại

“Khác nhiều lắm chứ, bữa tối đó là Tổng giám đốc thể hiện tình cảm, sự quan tâm của mình đối với nhân viên, khiến em cảm động còn không hết chứ làm sao dám lợi dụng sếp!” Duy Minh thấy hình như lời thuyết phục chưa đủ “đô” nên mạnh mồm nói tiếp: “Chỉ cần được ăn một bữa cơm cùng Tổng giám đốc thì em có chi tiền xe, trả tiền cơm cũng có gì đâu, dùng cơm với anh là danh dự to lớn của bất cứ nhân viên nào!”

“Rất tốt!” Thế Long nhẹ nhàng nói. 

Duy Minh giật mình, một khi hắn ta nói hai chữ này thì y như rằng mình gặp chuyện chẳng lành, híc híc. 

Chính xác là như vậy, Duy Minh chưa kịp lấy lại bình tĩnh thì hắn đã nói tiếp: “Mai mốt ra viện cậu dẫn tôi đi ăn đi!”

Duy Minh đành phóng lao thì phải theo lao, đau khổ gật đầu, nhưng nghĩ đến con người như hắn ăn uống chắc chắn rất sang trọng, toàn đi ăn nhà hàng, khao 1 lần chắc mình phải ăn mỳ gói trừ cơm một tháng quá.

Nhưng hôm nay không biết Thế Long chạm dây thần kinh nào mà thực hiện bài thực tập của nó đưa ra một cách rất triệt để, tiếp tục dồn Duy Minh vào chân tường mới hả dạ hay sao đó! 

- Cậu nhận lời thằng nhóc đó ngay khi chưa quen biết gì sao? Cậu không thấy mình như vậy là tùy tiện lắm hả?

Duy Minh mặt mày trắng bệch, trong lòng than thở “Tùy tiện cái đầu anh đó, tôi chỉ đi ăn cơm chứ có làm gì đâu mà sử dụng từ “tùy tiện” nghe thật đen tối!” sau đó suy nghĩ tiếp “Khai sự thật chắc sẽ được khoan hồng, nếu nói ra đã biết Đầu Đinh từ trước chắc tội danh “tùy tiện” của mình sẽ được tha bổng”. Nghĩ là làm, Duy Minh kể một lèo mấy lần gặp mặt với Đầu Đinh cho Tổng giám đốc nghe. Quả nhiên là có tác dụng, sắc mặt của Thế Long đã thay đổi nhưng là một sự thay đổi tiêu cực, sắc mặt hắn càng ngày càng xấu khiến Duy Minh thấp thỏm không yên. Thấy tình hình càng lúc càng bất lợi cho mình, nó đã mấy lần định ngưng kể thì hắn lại bảo “Tiếp đi” khiến nó không dám. 

Câu chuyện vừa dứt, nó đang lo không biết Thế Long sẽ có phản ứng xấu đến cỡ nào thì cánh cửa bật mở!

- Anh hai!

Duy Minh thầm thở phào, cảm ơn vị cứu tinh đã tới đúng lúc này. Khi kịp nhìn kĩ lại người vừa bước vào phòng rất quen, nó vừa nói vừa như reo lên: “Đầu Đinh!!!”. Vừa nghe giọng nó, cậu nhóc đã quên sự hiện diện của “nhân vân chính” trong phòng bệnh, chạy ào đến trước mặt Duy Minh, cười tít mắt: “Sao cậu lại ở đây?”

Nó cũng cười ngố định trả lời thì não bộ nó đã kịp phân tích thông tin: “Anh hai? Anh hai? Cái gì… Anh…anh hai???” Duy Minh môi mấp máy, bất chợt lùi về sau hai bước như bản năng bảo vệ trước quân thù!

- Cậu… cậu nói lại. Vừa vào đây cậu kêu gì vậy?

- Anh hai. – Đầu Đinh thản nhiên nói, cậu nhóc bước lên 1 bước, Duy Minh lùi một bước

- Vậy cậu là… là…

- Em trai tôi.

“Đùng!” Duy Minh cảm giác như một thiên thạch vừa rơi vào đầu nó. Ba chữ “Em trai tôi” đã giải thích vì sao khi nãy kể chuyện, sắc mặt Thế Long lại xấu đến vậy. Hóa ra đều tại mình, lợi dụng em trai người ta còn vui vẻ kể lại cho anh người ta nghe. Cũng may là Tổng giám đốc vốn giỏi giữ bình tĩnh, nếu là nó chắc nó đã tự đấm vào mặt mình mấy cái.

Như đã đoán trước phản ứng của nó, Thế Long chẳng mảy may để ý, xoay qua Đầu Đinh:

- Thế Huy, em đến đây làm gì?

- Anh hai bị bệnh không lẽ em không được đến thăm?

- Em chắc chứ? Hình như từ khi vào đây đến giờ anh chưa hỏi thăm anh câu nào, ngoài câu “Sao cậu lại ở đây?” – Thế Long cố tình lặp lại câu nói mà Đầu Đinh – Thế Huy nói với nó. Duy Minh nghe vậy theo phản xạ liền rụt cổ lại.

- Từ khi nào anh hai của em trở thành ông già khó tính thế này? – Đầu Đinh cười cợt chọc ghẹo anh mình – Ủa mà sao bệnh anh lại tái phát vậy?

Thế Long không nói, đánh mắt sang Duy Minh. Nó đứng trong góc nãy giờ im lặng, thầm hi vọng mình có khả năng biến đổi màu da như tắc kè, sẽ núp vào bức tường này luôn cũng được; nhưng khi thấy ánh mắt như dao của Thế Long chĩa vào mình, Duy Minh không thể im lặng được nữa, cười hềnh hệch đánh trống lảng: “Hai anh em nói chuyện đi ha, Đầu Đinh, Tổng giám đốc em ra ngoài đây!”

- Anh hai, em thấy anh hai khỏe rồi mà, cũng không có gì, em ra ngoài luôn ha!

Đầu Đinh nhanh nhảu nói rồi kéo tọt nó ra ngoài. Thế Long trợn mắt nằm trên giương bệnh, lòng thầm nguyền rủa đứa em của mình.

+++

Một lúc lâu sau, cửa phòng bật mở, Duy Minh “phờ phạc” bước vào, Thế Long lại nhíu mày nhìn nó. “Hai anh em trái ngược ghê, Thế Long ít nói bao nhiêu thì Đầu Đinh lại nói nhiều bấy nhiêu”

- Thế Huy đâu rồi?

- Dạ? Đầu Đinh… à không, em giám đốc về rồi. Hồi nãy cậu nhóc cứ một mực đòi đưa tôi về…

- Rồi sao? – Thế Long lại chau mày

- Nhưng nghĩ tới giám đốc còn nằm ở đây, em là nhân viên sao bỏ về được, nên đã từ chối. 

Thế Long không chút biểu cảm, giương mắt lên nhìn nó, rõ ràng câu trả lời nịnh quá lộ liễu. Nhưng Duy Minh lại hiểu sai ý của ánh mắt đó, trong lòng cứ run lên cầm cập vì tự quy tội “Dụ dỗ em trai giám đốc!” cho mình bèn giải thích:

- Tổng giám đốc, anh đừng hiểu lầm, em và Thế Huy gặp nhau tình cờ, “xem mắt” cũng tình cờ, không phải em có ý dụ dỗ em trai Tổng giám đốc đâu!

Thế Long chưa kịp trả lời thì ngoài cửa vang lên tiếng nói: “Anh hai… lúc trước… là em…” giọng nói ngập ngừng “Tóm lại là không liên quan tới cậu ấy!”

Hai người trong phòng mắt chữ A mồm chữ O đầy kinh ngạc, Duy Minh xoay lại hỏi: “Không phải cậu về rồi sao?”

Đầu Đinh nhún vai trả lời: “Mình để quên đồ nên quay lại lấy!” rồi bình tĩnh xoay sang Thế Long nhấn mạnh lần nữa: “Mọi chuyện không liên quan tới cậu ấy”

Duy Minh khóc mà không ra nước mắt, ngửa mặt nhìn trời nghẹn ngào. Đồ ngốc, cậu không biết cái câu bao che điển hình “Mọi chuyện không liên quan tới cậu ấy” nó có sức nặng như thế nào hả? Lại còn vẻ mặt tỏ ra anh hùng của cậu chỉ càng khiến tên sếp này nghi ngờ thêm thôi! Tiêu tôi rồi, cậu càng bao che càng hại tôi rồi.

Đầu Đinh đang ngập ngừng định nói gì đó thì đã bị ánh mắt của ông anh gϊếŧ chết trong tích tắc, khẽ đằng hắng, Thế Long nói: “Cậu ấy là nhân viên công ty anh! Anh và nhân viên mình nói chuyện có vấn đề gì à?”

Lần này đến Đầu Đinh há hốc mồm kinh ngạc, xoay qua nhìn nó nói: “Cậu… cậu đi làm rồi à?”

- Ừ, tôi 22 tuổi rồi.

Cậu nhóc kinh ngạc, mấp máy môi một hồi mới lẩm bẩm: “Tuổi tác không quan trọng?”

Anh em nhà họ An rõ ràng không khoan nhượng, cậu em vừa xoa dịu tình hình thì ông anh đã nói tiếp: “Anh và CHÚ Duy Minh có chút chuyện, em về được rồi đó!”

Gì, gì chứ? Chú? Tâm trạng nó đang bối rối thì đã bị chữ “chú” của Thế Long làm cho chấn động đứng hình. Dù biết rõ tâm trạng của Tổng giám đốc, muốn lấy cách xưng hô đó để kéo dài khoảng cách tuổi tác giữa mình và Đầu Đinh, nhưng… “chú” thì có quá lắm hông?

Duy Minh oán thán ngồi sụp xuống 1 góc, tự kỉ vẽ vẽ những vòng tròn? Mình có già đến như vậy đâu? Huhu, nếu là chú Duy Minh thì mình là trưởng bối của Đầu Đinh, đồng thời cũng già hơn Tổng giám đốc nhưng thật ra mình nhỏ hơn hắn đến mấy tuổi mà? 

Nhưng cho dù không muốn đến mấy thì chữ “chú” ấy đã đánh đòn tâm lý nặng về vào Đầu Đinh, cậu nhóc lủi thủi ra về, để lại bầu không khí nặng nề trong phòng bệnh!

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.