Em Anh - Hai Đầu Thế Giới

Chương 14


trước tiếp

CHƯƠNG 14: KẾ HOẠCH

Duy Minh càng ngày càng thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, trong đầu nghĩ vẩn vơ một hồi thì Thế Long đã rửa chén dĩa xong, đứng trước mặt huơ huơ tay một hồi nó mới giật mình:

- Tổng… Tổng giám đốc… anh làm gì vậy?

- Rửa chén xong rồi để ở đâu?

Ầm! Duy Minh té ghế! “Nhà anh anh còn không biết sao hỏi tôi?”. Nhưng nghĩ trong lòng như vậy thôi, nó vẫn ngó nghiêng một hồi rồi chỉ có tủ chén to thật to đằng kia!

Thế Long nhìn theo hướng nó chỉ rồi chậm rãi bước tới, Duy Minh theo phản xạ của ô sin liền nhào tới, miệng chưa kịp nói “Tổng giám đốc, để em làm cho!” thì đã giẫm phải vũng nước xà phòng lúc nãy hắn làm tung tóe xuống đất, cả người Duy Minh đổ nhào về phía trước ôm cứng ngắc Thế Long từ phía sau. Thế Long hơi bất ngờ nhưng không ngã, chén dĩa trên tay cũng không rớt… nhưng cả 2 rơi vào trạng thái “Pause” một lúc lâu: Duy Minh đang vòng tay ôm chặc Thế Long từ phía sau, cả tấm lưng rộng vững chãi trước mặt nó, từng hơi thở gấp gáp của nó phả vào lưng của Thế Long làm hắn thấy là lạ… và ấm áp!

Chỉ vài phút trôi qua nhưng cả hai tưởng đã rất lâu, Thế Long lên tiếng trước:

- Dọn dẹp xong tôi đưa cậu về!

Duy Minh choàng tỉnh, nhanh như tên bắn buông tay đang ôm người ta cứng ngắc ra: “Vâng… À, à không, em không dám làm phiền giám đốc!”

Thế Long quay lưng về phía và đi tiếp về tủ chén: “Không lẽ cậu muốn tôi kêu Thế Huy đến đón?”

Duy Minh rút ra kết luận: “Không thể đối đầu với tên sếp Tổng ác ôn này!” rồi im lặng thay cho lời đồng ý.

Dọn dẹp xong xuôi, Thế Long giữ đúng lời hứa (hay nên gọi là lời ép buộc nhỉ?) đưa nó về nhà. Trên xe bầu không khí hơi kì lạ, Thế Long tay giữ chặc vô lăng còn Duy Minh lòng hơi bất an, cười hề hề bắt chuyện: “Tổng giám đốc, thật ra em thấy Đầu Đinh cũng là một đứa trẻ tốt, ngoan ngoãn,…”

Thế Long không quay mặt lại, trả lời lạnh lùng: “Nên cậu hẹn hò với nó à?”

Nó nghẹn họng, muốn thét lên “Đã bảo là không có mà!” nhưng lại không dám nói ra, chỉ dám yếu ớt phản bác: “Tổng giám đốc, anh hiểu nhầm rồi!”

Thế Long nghe xong không đáp lại, Duy Minh cũng im bặt, trong lòng đang nghĩ sẽ tìm cách trừng trị cậu nhóc này, nhìn mặt baby, hiền lành vậy mà dám giở trò gạt mình, đúng là sống chung với ông anh mưu mô xảo huyệt như Thế Long đã bị “lây bệnh” mất rồi.

Trong đầu suy nghĩ lung tung một hồi xe đã đến cổng chung cư, Duy Minh vội vàng xuống xe, chưa kịp cảm ơn thì hắn đã phóng xe đi mất. Nó hậm hực: “Đồ tính khí thất thường!”

+++

Hôm sau đi làm, bầu không khí vô cùng kỳ quái, mọi người biểu hiện vẫn thế, hành động vẫn thế, ngôn ngữ cũng vẫn thế, nhưng lại khiến nó có một cảm giác kỳ quặc là họ đang đối xử tốt với mình, một sự quan tâm “đặc biệt” đến rợn người! Nó xoa cằm suy nghĩ: “Chắc cái này cũng là một loại văn hóa công ty lớn.”

Trưa, đang trong toilet thì bên ngoài có tiếng mọi người bàn tán:

- Cậu Duy Minh trong bộ phận chúng ta đó, mọi người biết gì chưa? – 1 giọng nói nhiều chuyện vang lên

- Làm gì mà không nghe, từ tối hôm qua đã có thông tin về mối quan hệ “đặc biệt” của cậu ta với sếp tổng rồi! – Không biết ai đó liền lên tiếng khẳng định

Tiếp theo có một người đặt nghi vấn:

- Với cậu ta á? Sao có thể được!

- Sao lại không? Hôm qua nghe nói mọi người thấy cậu ta trong phòng bệnh của Tổng giám đốc, sau đó còn cùng Tổng giám đốc ở nhà!

- Ừ đúng đó, tôi còn nghe mọi người đồn hôm qua khi thấy mọi người tới, Tổng giám đốc không hề nao núng, bình thản nói: “Nhà có khách, sao không mau nấu cơm đãi khách đi!”

Duy Minh bên trong nghe lòng đây uất nghẹn, hôm qua đúng là Tổng giám đốc có nói vậy nhưng giọng điệu đâu có sến súa thân mật như cái người vừa “nhại” lại đâu! Sau đó, không để Duy Minh đợi lâu đã có một người tiếp lời:

- Ồ, vậy à? Nhưng tôi nghe nói Tổng giám đốc có người yêu thanh mai trúc mã thì sao?

- Cậu đang nói cô Khánh My hả? 

- Ừ, tôi có dịp thấy cô ấy rồi, vô cùng xinh đẹp và hình như giám đốc rất thích với cô ấy!

- Vậy còn mối quan hệ với cậu Duy Minh thì sao?

- …

Sau câu hỏi đó mọi người rơi vào trạng thái im lặng, Duy Minh từ trong muốn xong ra nói lớn “Quan hệ cái đầu mấy người á, ô sin và giám đốc chứ quan hệ gì!”! Nhưng chưa kịp hành động thì đã có người vỗ tay reo lên:

- Khánh My là người yêu, là vợ tương lai còn Duy Minh chỉ là người tình bé nhỏ của Tổng giám đốc thôi!

Mọi người bên ngoài lao xao bàn tác rồi cùng tỏ ra đồng tình, còn bên trong, Duy Minh nghiến răng ken két nhưng vẫn không dám nhảy ra nói bừa. Nó đành đứng bên trong đợi mọi người đi hết mới dám lết đầu ra, lòng ngậm ngùi nghĩ đến danh phận “người tình bé nhỏ” mà mọi người mới nghĩ ra cho mình!

+++

Sau một ngày làm việc đầy mệt mỏi, Duy Minh vừa ra về vừa tức anh ách, nhưng lại không dám làm gì tên thủ phạm – Tổng giám đốc. Dù có tức thì nhiệm vụ về chung với Đầu Đinh vẫn phải thực hiện, nhắc đến thằng nhóc nó càng thêm tức, dám lừa mình một vố đau. Phải xử lý, xử lý cả hai anh em. 

Mà Duy Minh nghĩ đi nghĩ lại, thấy đành hạ thủ với Đầu Đinh, dù sao cậu em trai dễ lừa phỉnh hơn ông anh nhiều, chỉ cần khiến cậu ta ghét mình, không muốn về cùng mình nữa là được.

Kế hoạch A: Ta là kẻ mê tiền

Trẻ con mà, chưa trải qua gió mưa vùi dập của xã hội thì vẫn khá ngây thơ, thứ tình cảm yêu mến của chúng đều bắt nguồn từ dáng vẻ, tính cách, nếu nó thể hiện ra ta – đây – là – kẻ – mê – tiền, Đầu Đinh chắc sẽ rất phản cảm mà nản lòng? Thế là lần này về với cậu nhóc, Duy Minh đã tỏ vẻ mặt chán ghét cùng cực.

“Nhóc con đừng vội hiểu lầm, anh đây chỉ tuân lệnh Tổng giám đốc ngồi xe về cùng cậu thôi.”

Đầu Đinh nghe thế thì hơi cúi đầu, khiến Duy Minh thấy rất thương xót, thực ra cậu bé… cũng rất tốt, vài năm nữa không chừng còn đẹp trai hơn cả ông anh, tính cách dịu dàng lương thiện (Cái này là bị lừa một lần vẫn không tởn, vẫn cho là cậu nhóc “lương thiện”), nhất định sẽ có rất nhiều cô gái yêu mến. Nó tuy có cảm giác đang làm tổn thương cậu nhóc, nhưng vì hạnh phúc của mình và cậu nhóc sau này, vẫn phải mặt dày diễn tiếp vở kịch ham tiền.

“Đầu Đinh này, cho tôi biết sở thích ăn uống của anh cậu đi, tôi muốn vài hôm nữa mời anh ấy ăn cơm. Hê hê, cậu cũng biết là anh cậu vừa đẹp trai lại lắm tiền, còn là lão tổng trong công ty anh, chỉ cần câu được anh cậu thì sau này tôi có thể ăn sung mặc sướng rồi.”

Duy Minh cười kì dị, thấy Đầu Đinh gục đầu không phản ứng thì trong lòng đắc chí, vỗ vỗ vai cậu: “Vì vậy từ nay về sau chúng ta hợp tác với nhau nhé, cậu cứ vờ làm em trai ngoan, tôi đóng vai nhân viên giỏi. Chỉ cần cậu không vạch mặt tôi thì sau này tôi sẽ bao che cho cậu.”

Đầu Đinh vẫn gục mặt không nói gì, Duy Minh cuống lên, có khi nào mình quá sốt ruột nên làm hỏng việc, khiến cậu nhóc ấy chết khiếp rồi không?

Hồi lâu sau, cậu nhóc mới ngẩng lên, nói nhỏ: “Anh ấy nói trước năm 30 tuổi sẽ không kết hôn, nên…” Đầu Đinh hít một hơi thật sâu, căng thẳng cắn môi, lắp bắp: “Nên… nên cậu đợi anh ấy chi bằng đợi mình vài năm nữa thôi, sau này không biết chừng mình còn xuất sắc hơn cả anh ấy.”

Duy Minh như bị sét đánh đứng hình. Anh trai ghê gớm thì em trai cũng chả kém cạnh, xem ra cậu nhóc còn có vẻ lợi hại hơn sếp tổng nhiều, “Cậu không ghét tôi để ý đến tiền của hai anh em cậu à?”

Đầu Đinh suy nghĩ hồi lâu, mặt đỏ bừng, lắc đầu lia lịa như đánh trống trận, “Cậu chịu để ý đến tiền bạc của đối phương chứng tỏ rất nghiêm túc, không muốn đùa giỡn… Mình… mình rất vui”

Duy Minh không còn lời nào để nói, im bặt.

KẾT QUẢ: Kế hoạch kẻ – mê – tiền thất bại.

Kế hoạch A thất bại ê chề nhưng nó không nản lòng, đêm về vắt tay lên trán suy nghĩ phương án kế tiếp, quyết định không bỏ cuộc!!!

KẾ HOẠCH B: TÔI CÓ BẠN TRAI RỒI

“Tôi có bạn trai rồi”. Tuy lý do đó rất tệ rất cũ, có điều Duy Minh không nghĩ ra câu nào khác hay hơn nên vẫn cố gắng nói cho ra vẻ: Biết yêu từ năm 8 tuổi, quen nhiều bạn trai đến nỗi không đếm hết, đá biết bao nhiêu là anh, rồi nào là hiện tại đang quen 3 người một lượt,… tóm lại Duy Minh tiếp tục mặt dày tự nhận về mình bao nhiêu là tật xấu.

Đầu Đinh nghe xong hơi ngẩn người, Duy Minh chớp lấy thời cơ bồi thêm một cú: “Nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ gọi một cậu nhóc nhỏ tuổi hơn mình là chồng yêu đâu cưng!”

Kết quả là, đợi nó nói xong, cậu nhóc mới cực kỳ kiên nhẫn tiến lên trước một bước, đôi mắt đen lóe sáng, “Duy Minh, cám ơn.”

“?” Duy Minh đần mặt ra, tại sao lại cám ơn nó?

Đầu Đinh gãi đầu, cười ngượng nghịu: “Ba mẹ mình đều đã qua đời, suốt ngày ở nhà với nội, mấy năm nay đều do anh trai ở cạnh chăm sóc, nên… mình biết anh rất lo cho mình, bảo cậu cùng về với mình là do sợ trễ nãi việc học hành.”

Không đợi nó phản ứng, cậu nhóc đã nói tiếp:

“Thực ra… Mình thực sự chỉ đơn thuần là thích cậu, không có ý gì khác… cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc thi đại học, nên cậu không cần phải tự bêu xấu mình để khiến mình bỏ cuộc.”

Duy Minh ngớ người, chớp mắt.

Nói vậy thì, từ đầu nó đã bị vạch mặt rồi sao?

Cứng đờ hai giây, rồi Duy Minh tự dưng nổi cáu, bực mình thật chứ, ta đây không tin là không đàn áp được một thằng nhóc con mới mười tám tuổi. “Sao cậu biết lúc nãy là tự tôi bêu xấu chứ không phải là thật? Tôi đây lớn hơn cậu những bốn tuổi, quen nhiều bạn trai cũng là chuyện thường!”

Đầu Đinh nghe thế thì đôi mắt trong sáng chăm chú nhìn nó, rồi lắc đầu, “Không, không phải như cậu nói.”

Duy Minh mồ hôi chảy ròng ròng, thầm than, không chuẩn như thế chứ, nhưng vẫn không quên thắc mắc: “Vậy… sao cậu biết?”

Cậu nhóc gãi gãi đầu trông rất đáng yêu, khẽ nói: “Linh cảm thôi!”

Lần này nó cuối cùng đã mở tròn mắt, ú ớ, “Vậy sao cậu biết tôi… tôi thích con trai?”

Đầu Đinh lại cười rất ngây thơ, “Lại là… linh cảm thôi! Hihi, nhưng mình đoán đúng chứ?”

Duy Minh giàn giụa nước mắt gật gật đầu. 

Kết quả là kế hoạch B cũng thất bại thảm hại, nó từ vị trí đi hỏi tội trở thành người bị vạch tội.

+++

Sau những kế hoạch cắt đuôi bị đổ vỡ, Duy Minh vẫn phải trở lại với công việc của mình.

Một tuần – khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi khi bữa trưa không còn canh gan lợn nữa. Mà đã nói ngắn ngủi thì ắt sẽ có lúc kết thúc, sang tuần thứ hai, Duy Minh đang tung tăng chuẩn bị đi ăn trưa thì hung tin đến: Nó bị triệu tập lên tầng 40.

Đi vào thang máy, bấm tầng 40, Duy Minh tự an ủi, kệ thôi, kệ thôi, chắc có gì căn dặn thôi mà.

Đến tầng 40, thang máy kêu “Ting” một cái, nó bước ra, đang ngó nghiêng dòm trước dòm sao thì cô thư ký xinh đẹp đã bước đến cất giọng ngọt ngào: “Tổng giám đốc bảo cậu trực tiếp vào trong!”

Đứng trước cửa phòng của CEO, chần chừ một lúc rồi nó mới dám đưa tay lên gõ cửa. Bên trong vang lên tiếng trả lời lạnh lùng quen thuộc: “Vào đi!”

Mở cánh cửa gỗ nặng nề, nó theo thói quen thò đầu vào bên trong nhìn ngó.

Sào huyệt của Tổng giám đốc vẫn không thay đổi nhiều, rất thoáng và sáng sủa , đơn giản nhưng đầy đủ, sếp lớn ở góc xa của văn phòng, ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, đang cúi đầu xem tài liệu.

Khi làm việc Thế Long có thái độ rất nghiêm túc, ánh nắng xuyên qua người hắn rơi xuống đất, chiếu rọi làm nổi bật lên cơ thể cao to, Duy Minh bất giác bị sự chấn động đó làm cho sợ hãi.

Thế Long mắt vẫn nhìn tài liệu, cất giọng đều đều: “Đứng đó làm gì, lại đây.”

“A…” Duy Minh giật mình, phát hiện ra là mình đã bị “sắc đẹp” của sếp tổng làm cho “mê muội”, lén toát mồ hôi lạnh. Quả nhiên càng là những sinh vật nguy hiểm thì bề ngoài càng bắt mắt như thế, Tổng giám đốc đây chính là một ví dụ điển hình.

Xoay người đóng cửa, nó đi đến bên bàn làm việc của Thế Long, hắn vẫn lật xem tại liệu: “Đợi một lát.”

Đương nhiên Duy Minh chỉ biết gật đầu, không dám làm phiền hắn ta, thẩn trọng đứng bên cạnh đợi hắn xem xong.

Một lát sau, Thế Long ký tên lên trang cuối cùng rồi gấp tập tài liệu lại. Ngẩng đầu nhìn Duy Minh một cái, hắn hất hàm bảo nó nhìn về hướng bàn tiếp khách bên tay phải.

“Hộp cơm ở đó.”

Duy Minh nhìn về hướng đó, suýt rớt cằm nhìn hai hộp cơm trên bàn, nhíu mày ra chiều chưa hiểu. “Tổng giám đốc, đây là…”

“Hôm nay, đầu bếp của tôi bị bệnh. Cậu nấu bữa trưa đi” Thế Long ngang ngược trả lời

“Nhưng…” Nó kiếm cớ từ chối “Nấu ở đâu thưa giám đốc?”

Sau khi đưa ra lí do này, nó cười thầm trong bụng rằng hắn không thể bắt mình về nhà nấu rồi mang vào được, nhưng có lẽ Duy Minh đã xem thường đối thủ, đối với Thế Long thì như vậy làm sao có thể làm khó hắn được, không cần suy nghĩ, hắn đã trả lời: 

- Nhà hàng AJ không có bếp à?

- Vâng – Duy Minh xụ mặt – Vậy giám đốc muốn dùng món nào?

- Cậu tự quyết định đi, đơn giản là được rồi… - Nghe đến chữ “đơn giản” nó thầm thở phào, Thế Long tiếp lời – Ba món mặn một món canh được rồi!

Sặc, “đơn giản” = “Ba món mặn một món canh”, tên An Thế Long này không phải là người mà! Oa oa, giai cấp bị bóc lột vẫn chưa thể nổi dậy thành công, Duy Minh lủi thủi xách hai hộp cơm bước vào thang máy, trong đầu lơ lửng một thắc mắc “Tại sao lại là hai hộp? Hắn ta ăn gấp đôi người thường à?”

Sau khi vào bếp của nhà hàng, Duy Minh mới biết rằng vấn đề không phải Tổng giám đốc ăn nhiều hay ăn ít mà là hai cái hộp trên tay nó mới là vấn đề. Cả khu bếp nhìn nó như thú lạ “Cái hộp cơm của Tổng giám đốc thôi mà!”. Rồi sau khi trình bày lí do, bếp trưởng lập tức nhường bếp cho nó, các nhân viên khác cũng bu xung quanh đòi giúp đỡ.

Dưới sự nhiệt tình, năng nổ… nịnh nọt của mọi người, nó đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ sau 43 phút 15 giây! Sau đó, Duy Minh khệ nệ mang hai phần cơm đó lên tầng 40.

Vừa thấy nó bước vào, Thế Long nhếch mép cười: “Để đó đi”

Duy Minh nhìn theo hướng chỉ tay của hắn, đặt hai phần cơm lên bàn, ngoan ngoãn hỏi: “Tổng giám đốc còn cần gì nữa không?”

“Ngồi xuống ăn đi!”

Duy Minh ngẩn người mất mấy phút, Thế Long đã ngồi vào bàn ăn nhưng thấy nó vẫn đứng yên bất động liền lặp lại lần nữa. Lần này nó mới chịu cử động, cứng đơ như người máy ngồi vào chỗ. “Không ổn, có chuyện gì đó không ổn. Sao khi không lại tốt với mình như thế?”, nó thầm nghĩ rồi nói: “Tổng giám đốc, tôi ngồi đây ăn có vẻ không hay cho lắm!”

- Không cần khách sáo – Thế Long vừa nói vừa thản nhiên húp một thìa canh

- Tôi không khách sáo…

- Vậy thì ăn đi!

- Nhưng…

Thế Long nhìn nó, ánh mắt như dò hỏi: “Hay ăn uống miễn phí nên thấy ngại?”

Miễn phí cái đầu anh, tôi bỏ công ra nấu rồi chứ bộ! Duy Minh giả vờ trả lời: “Đúng rồi, đúng rồi, là nhân viên ăn không uống không của công ty như vậy không tốt lắm!”

“Vậy sao.” Thế Long trầm ngâm một hồi, nó lo lắng nhìn hắn ta.

“Như vậy đi.” Thế Long do dự một chút rồi đôi mày anh tuấn giãn ra. “Vây cậu hãy làm chút việc coi như là tiền cơm đi.”

“Làm cái gì ạ?”

Thế Long không nói, chỉ tay vào phần cơm: “Tôi cũng không ăn rau thơm, cậu gắp hết ra đi!”

Nhìn thấy bộ dạng đờ đẫn của nó, Thế Long trong lòng tự nhiên rất vui tiếp tục bổ sung: “ Tỉ mỉ một chút, giống như hôm trước ăn cháo nhặt hành sấy ấy.”

Rồi, tiếp tục trở lại vai trò ô sin, Duy Minh thầm than thở nhưng vẫn chăm chỉ gắp hết rau thơm ra ngoài. Đã vậy sau khi ăn xong, tên Tổng giám đốc quá quắt này còn bảo “Sẵn tiện thì mang hộp cơm đi rửa luôn đi!”

Báo hại việc mang hộp cơm xuống, nấu cơm, ăn cơm, mang hộp cơm đi rửa đều trở thành chủ đề nóng hổi cho mọi người buôn chuyện. Duy Minh vừa thọc tay vào bồn vừa nghiến răng ken két: “Nếu đây là một hộp cơm bình thường thì chắc gì đã có người để ý, chỉ tại nó thuộc quyền sở hữu của tên Tổng giám đốc kia nên mới bị soi mói thế này, suy ra tất cả đều tại hắn mà ra!”

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.