Em Anh - Hai Đầu Thế Giới

Chương 19


trước tiếp

CHƯƠNG 19: BA VỢ

Duy Minh đứng nhìn Thế Long mà lòng chua xót, thử hỏi có ai thấy chồng mình (dù chỉ trên danh nghĩa) đứng tần ngần nhìn theo người con gái khác, thậm chí có thể nói là nhìn say đắm. Nó tự thấy mình lúc này thật thừa thãi nên lẳng lặng ra về. 

Đi vào bằng xe hơi, ra thì thất thểu đi bộ. Duy Minh vừa đi vừa tự mỉa mai mình, nó vẫn không chịu kêu taxi, nhưng lần này không phải tiết kiệm tiền mà thật sự nó rất muốn được thả bộ, mỗi khi đi bộ nó thấy mình nhẹ nhõm hơn.

Nhưng đi được một đoạn, nó cảm thấy hơi kì lạ, hình như có ai đó đi theo mình nãy giờ! Suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu đã nhanh chóng bị nó dập tắt: “Mình không có sắc cũng không có tiền, ai thèm theo dõi hay bắt cóc gì chứ, bắt về còn tốn cơm nuôi nữa mới ghê!” Duy Minh tự trấn an và cười trong lòng, nhưng nó vẫn thấy là lạ, đi thêm khoảng mười phút, nó đã 4 lần bất ngờ ngoảnh đầu lại nhưng vẫn không thấy ai. Nó thêm chắc chắn là không có ai theo dõi. Dù đầu óc phân tích chắc chắn không ai theo dõi nhưng linh tính nó vẫn không chịu tin, tóm lại nó cứ bán tín bán nghi mà đi tiếp. 

Lần này, đúng là người tính không bằng trời tính, Duy Minh đi ngang qua dãy shop quần áo lớn nhất thành phố, vốn dĩ nó cũng chỉ có thể xem cho khuây khỏa chứ cũng không có tiền đâu mà mua, nhưng các shop quần áo đều có mặt tiền bằng cửa kính, vô tình làm sao Duy Minh lại thấy một bóng người đang theo dõi mình! 

Nó lại giả vờ bắt chước trên phim, dẫn kẻ theo dõi đến một nơi thanh vắng hòng bóc mẽ người ta. Khi đã quẹo qua hai ba con hẻm vắng, Duy Minh chợt đứng khựng lại: “Bước ra đi. Hãy nói cậu theo dõi tôi có mục đích gì!”

Duy Minh đứng giữa hẻm vắng, ánh sáng của đèn đường không lọt tới đây, chỉ có gương mặt nó nửa tối nửa sáng nhưng vẫn ánh lên cái nhìn như trong phim hình sự. Khung cảnh cũng hết sức phim ảnh, hẻm vắng không người qua lại, một vài thùng giấy vứt tứ tung, chuột chạy vô tư,… đúng rồi, đây giống như cảnh cuộc đấu súng sinh tử giữa các tay xã hội đen khét tiếng trên phim.

Nhưng đợi mãi, đợi mãi, đợi đến khi tiếng nói của Duy Minh lọt thỏm vào màn đêm đặc quánh thì một bóng người mới rụt rè bước ra từ trong góc, người đó đang gãi gãi đầu: Là Đầu Đinh.

- Hừ, quả nhiên là cậu =.= - Duy Minh chống nạnh 

- Ờ… - Đầu Đinh ấp úng không biết nói gì

- Cậu theo tôi làm gì? 

- Thì thấy cậu tự nhiên đi bộ về nên tôi muốn đi theo!

- … - “Á, hóa ra từ đầu Đầu Đinh đã thấy mình đi bộ ra, vậy mà không… lấy xe đuổi theo >”

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.