Hai Lần Tuyết Phủ Thăng Long

Đôi dòng về kết thúc


trước tiếp

Vivu xin chào các bạn.

Dạo gần đây Vivu nhận được rất nhiều tin nhắn hỏi khi nào mới có thể đọc tiếp diễn biến câu chuyện và thấy được hai lần tuyết phủ trên Thăng Long. Lời đầu tiên, Vivu xin mọi người thông cảm vì lịch làm việc bận rộn đã không thể thường xuyên viết truyện như mấy năm trước. Trong thời gian tới mình sẽ cố gắng để có thể hoàn thành tác phẩm này, hi vọng mọi người có thể cùng mình chờ đợi.

Cốt truyện đã được mình định sẵn, Vivu để đây một vài dòng của phần cuối "Hai lần tuyết phủ Thăng Long", mọi người cùng đón chờ nhé.

Tú Anh ngẩng mặt nhìn trời cao, nhưng lại gói gọn trong khung mái ngói Cấm Cung.

Ánh dương ngả màu như chén trà đã pha loãng, cuối chân trời xa xa lưu lại chút áng mây hồng nhạt như máu hòa cùng nước mắt, càng trôi càng xa. Nơi đây luôn như vậy, tịch mịch, cô liêu. Người bên ngoài cung không từ thủ đoạn để được vào trong. Người trong thâm cung, chỉ mong một ngày có thể như cánh chim kia, bay vút lên khỏi bốn bức tường son chật hẹp.

Thật khiến con người ta cảm giác bí bách, trầm mặc, u uất. Hậu cung bao la như vậy, nhưng biết đi đâu, biết trốn ở đâu để không phải đối diện long nhan.

Đã gần nửa năm nàng không gặp Dương Đức. Tình cảm này, chẳng lẽ cứ như vậy mà chìm vào dĩ vãng? Thanh xuân, rồi cả đời mưu đấu, cuối cùng cũng xa nhau. Tình nghĩa, cuối cùng cũng chẳng cứu nỗi khoảng cách của hai người.

2022/Apr



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.