[Hệ Thống] Ta Đi Cứu Vớt Nhân Vật Phụ Hi Sinh

Chương 74: Hành kí mạt thế (1)


trước tiếp

Chời đất quỷ thần thiên địa ơi!!


Cái gì gọi là người kế tiếp sau ba ngàn năm hả?! Từ lúc nào mấy thứ truyền kì thần thoại gì đó đơn giản đến vậy cơ??!


[Con mẹ nó!!]


1802 cũng không kiềm được mà bật ra thành tiếng. Nếu không phải nó bản tính cao ngạo, sợ là từ lúc thấy thông báo đã hét ầm lên rồi.


Mẹ nó ba ngàn năm mới xuất hiện một lần đại vận khí, hơn nữa Đường Hi còn là lần đầu tiên mở hộp, thế mà đã ăn luôn.


Ôi thiên địa ơi!!


Đây là loại may mắn chó má gì?! Thách thức mọi khả năng luôn má nó.


Việc mở ra vũ khí đặc cấp trên lí thuyết thì vẫn có thể, nhưng mà khả năng thành công gần như là tiệm cận không, chẳng thể đếm nổi bao nhiêu người đã từ bỏ hi vọng đó nữa.


Đường Hi, người gây ra sự ồn ào này, hiện đang sốc đến nỗi không nói năng được gì. Cô không vui mừng, cũng không múa may quay cuồng mà chỉ nhìn chằm chằm vào cái bảng thông báo, đến khi nó biến mất cô vẫn còn đơ ra như khúc gỗ.


1802 có thể hiểu được cảm giác hoài nghi cả thế giới của Đường Hi hiện tại, quá không chân thật mà.


Ngay cả nó cũng cảm thấy mình chết não rồi.


Trên kênh thế giới ngay sau đó bùng lên làn sóng phẫn nộ, như là hủy thiên diệt địa, thông tin về người may mắn được giữ kín cũng không cản được mọi người làm ầm lên. Chỉ trong một buổi tối, Mạng Ảo đã nhận về số vô bài viết, bình luận bày tỏ cảm xúc về vũ khí đặc cấp, lượng người truy cập cực đông, ai nấy đều tỏ ra hoang mang trước 'đứa con của khí vận'.


Còn ở bên kia, một chủ một hệ thống đờ người ra cả buổi trời rồi mới mò đến hộp quà bị cô dẹp lép tung một cước, Đường Hi tâm trạng phức tạp mở hộp, bị ánh sáng trong đó chói mù mắt. Một thứ trông như dải lụa xuất hiện từ bên trong ánh sáng, nó uốn éo như sinh vật sống, trườn trên bàn tay phải của Đường Hi làm cô hú hồn, đến khi nhìn lại, phần cổ tay đã bị bao bọc một lớp lụa trắng mỏng, bề ngoài nhìn vào trông không khác gì băng gạc vải. Vẻ mặt cô ngờ ngợ ra gì đó, thử quan sát một chút, rốt cuộc đánh liều điều động sợi tơ.


Những sợi tơ trắng mỏng và khó phát hiện không khác gì tơ nhân tạo. Nhưng khi thử kéo căng hay cố ý cắt nó cũng không chút sứt mẻ nào, ngược lại còn có thể gây thương tổn cho người muốn cắt nó.


<Tơ Bạch Cốt> vừa có thể uốn lượn tùy ý, vẽ ra đủ kiểu hình thù mà không bị mất thường nhìn thấy, vừa sở hữu đặc tính bền, bén nhọn và không thể cắt đứt của sợi kẽm.


Hơn nữa nhìn đoạn lụa trắng có vẻ ngắn, thực ra chỉ cần cô muốn liền có thể kéo ra một sợi tơ dài mãi không thấy điểm dừng. Điểm đặc biệt nhất của <Tơ Bạch Cốt> là không thể gây hại cho người điều khiển nó bởi tính co giãn mạnh, và nó cũng chỉ có thể đứt nếu đó là mệnh lệnh của chủ nhân.


"...Trời má."


Sợi tơ này có thể uốn lượn, co giãn tùy ý, nghĩa là nếu nó cuốn quanh cổ một ai đó và Đường Hi ra lệnh siết...


Khỏi nói cũng biết đủ thảm.


Đặc điểm của <Tơ Bạch Cốt> là sự linh hoạt giữ nhu và cương, nếu tinh thần lực của người điều khiển đủ mạnh mẽ, thậm chí còn có thể cắt cả tòa nhà ra thành từng miếng đơn giản như cắt đậu phụ. Vật bị tác động càng lớn càng cứng cáp thì càng tiêu tốn nhiều năng lượng, lực cắt chủ yếu phụ thuộc vào người điều khiển, kĩ năng và độ thuần thục của người đó khi sử dụng nó.


Đường Hi tỏ vẻ hiện tại mình chưa cắt được tòa nhà đâu.


Kinh hoảng qua đi, ý chí tìm tòi nghiên cứu lại nổi lên, Đường Hi có thể dễ dàng sai khiến sợi tơ uốn éo ra đủ loại hình dáng, còn có thể vẽ ra hình thù kì lạ gì đó trên không trung nếu cô tưởng tượng đủ chi tiết. Di chuyển sợi tơ theo suy nghĩ không hề khó khăn, ngặt nỗi chuyển động của nó đều dựa vào chủ nhân chứ không phải kĩ năng bị động, thành ra có hơi thách thức tinh thần lực.


***


Đường Hi quậy một hồi cả người đều mỏi nhừ, cô ngã lăn quay ra sàn, nằm trên thảm lông mềm mại. A Ly hình như bị cô làm tỉnh giấc, nhảy xuống giường đáp thẳng thân mình lên mặt cô. Đường Hi hú vía bật dậy, bất đắc dĩ ngồi yên để tiểu hồ ly cuộn người ngủ tiếp, cô tựa vào bên giường, tay vuốt ve bộ lông trắng mềm mướt của nó, nghĩ ngợi một chút liền gật gù.


"Ừm, đến lúc làm nhiệm vụ rồi."


Giao diện nhiệm vụ một lần nữa xuất hiện trước mặt Đường Hi, cô nhìn thanh phân loại, nhận ra đây đều là ủy thác cấp D liền thở phào.


Lần này tuyệt đối sẽ không có biến cố gì ngăn cách cô và nhiệm vụ cấp D nữa!


Mẹ nó làm nhiệm vụ vượt cấp mệt mỏi lắm rồi!!


1802 cũng cảm khái vận khí kí chủ nhà nó thật là lên voi xuống chó, liền nặn ra mấy câu an ủi cô.


[Nhờ cô liều mạng làm nhiệm vụ vượt cấp mà bây giờ điểm tích lũy còn cao hơn khối nhiệm vụ giả trung cấp. Giờ tích phân không còn là vấn đề nữa, cứ thong thả làm mấy nhiệm vụ dễ dàng thôi.]


Đường Hi nghe mà cảm động rớt nước mắt.


Cô lướt qua mấy ủy thác cấp D mà như nhìn châu báu rơi đầy trước mặt.


Chọn được một nhiệm vụ tương đối đơn giản, Đường Hi tính nhấn vào, bỗng cảnh giác mở thông tin chi tiết nhiệm vụ ra đọc hết một lượt.


Không có biến cố. Duyệt.


Không có mấy kẻ khủng bố. Duyệt.


Không có lỗi cốt truyện. Duyệt.


Cô nghĩ đến vừa nãy mình mới thắng được vật phẩm độc đắc ba ngàn năm có một, không hiểu sao cảm thấy lành lạnh.


"Ê này 1802, bây giờ không có chuyện ta bước chân ra bên ngoài sẽ bị sét đánh chứ? Hay là gặp phải đại nạn gì đó rồi chết ngắc luôn không?!"


[...Nghĩ vớ vẩn.]


Nghe được 1802 đã chính miệng phủ nhận, lại nhìn đến ủy thác này hoàn toàn bình thường, vừa đơn giản vừa hòa bình, Đường Hi liền nở một nụ cười ngọt ngào.


Nhiệm vụ cấp D ta đến--...


"Ưm, xin chào?"


Vãi mèo!!!!


Đường Hi bị dọa cho giật mình thon thót, tim suýt thì bắn ra khỏi miệng, cô nuốt xuống, chậm rì rì quay đầu lại, chợt nhận ra trong không gian riêng của mình từ khi nào đã xuất hiện thêm một người.


Bé gái với mái tóc đen dài hơn vai sợ sệt nhìn Đường Hi, cơ thể nhỏ nhắn co rúm lại, thoạt nhìn không có chút nguy hiểm gì.


Đường Hi đánh giá một chút, xác nhận đứa bé vô hại mới thở hắt ra, cô tạm tắt giao diện nhiệm vụ, nhìn vào mắt đứa bé.


"Em là ai vậy?"


Bé gái hình như rất ngại giao tiếp với người lạ, không thể nhìn thẳng vào cô, cũng không thể nói chuyện rõ ràng.


"Ừm, em...em là...linh hồn ạ."


"..." Cái đó thì ai không biết.


[Con bé có vẻ là linh hồn lang thang đó.]


Chẳng đợi Đường Hi phải hỏi, 1802 đã ngoi lên giải đáp trước.


"Linh hồn lang thang?"


[Kiểu như người ủy thác không có người chịu tiếp nhận nhiệm vụ của họ, một vài người thì chờ đợi, một vài người thì gấp gáp muốn đi tìm người thay mình phản công. Đó là linh hồn lang thang, họ đi khắp nơi, có lúc chui vào không gian riêng của nhiệm vụ giả nhờ vả người đó tiếp nhận ủy thác của mình. Con bé này đến là để nhờ cô cân nhắc nhận ủy thác của nó.]


"Ồ." Đường Hi gật đầu ra vẻ đã hiểu.


Cô quay trở lại với bé gái đang run lập cập, ra hiệu cô bé đến ngồi xuống. Đứa bé cẩn thận bước tới, dè dặt ngồi đối diện Đường Hi, tư thế còn có chút nghiêm túc thái quá. Cô kiếm cho đứa bé cái gì âm ấm để uống, giọng nói cũng mềm xuống.


"Em tên gì?"


Bé gái hình như bớt rụt rè hơn một chút, cô bé trả lời, giọng rất nhỏ, "Em là...Phù Miên ạ."


"Ừm, Phù Miên nhỉ? Chị biết em đến đây vì điều gì, nhưng mà xin lỗi em, chị đã có ủy thác mình muốn nhận rồi."


Gương mặt cô bé xìu xuống. Ban đầu Đường Hi không để ý, nhưng nhìn kĩ thì cô bé cũng rất xinh xắn, khoảng tầm 12 hoặc 13 tuổi, mái tóc dài xõa xuống, trên vai còn có một bím tóc nhỏ, đặc biệt là đôi mắt xanh thẫm biên biếc như biển cả.


Ai da, dù cô đã điều chỉnh giọng mình nhẹ nhàng hết mức rồi nhưng mà xem ra đứa bé vẫn bị tổn thương nha.


"Ưm, chị ơi..."


"Ừ?"


Phù Miên hơi mím môi, đôi mắt có chút ngấn nước, hai má đào hồng lên, vẻ mặt như sắp khóc.


"Cái đó, em biết chị không thể đồng ý nhưng mà, chị có thể nghe câu chuyện của em không? Một chút thôi được không ạ?"


Đường Hi nhìn cô bé, cảm thấy nghe một chút cũng không sao, cô nở một nụ cười dịu dàng.


"Được."


Đường Hi thề đó là quyết định sai lầm nhất.


Còn chưa hiểu chuyện gì, linh hồn cô đã bị ném lên không trung, xoay mòng mòng vài vòng rồi rơi bịch xuống. Thứ cuối cùng cô thấy là gương mặt rạng rỡ của Phù Miên trước khi tất cả tối sầm.


Đợi đến khi tỉnh táo lại, mi mắt run run mở ra, Đường Hi phát hiện mình đang ngủ trên bàn học. Cô ngẩng đầu lên, lớp học trống hoắc không một bóng người, rèm cửa bay lất phất, ánh nắng màu đỏ cam rót vào căn phòng thứ màu sắc dịu dàng ấm áp. Phòng như bừng sáng lên trong sắc cam ngọt, khung cảnh chỉ có thể nhìn thấy tại lớp lúc chiều tà.


Nhưng hiện tại Đường Hi không có tâm trạng thưởng thức cái đẹp.


Đầu óc đau nhức, chân tay rã rời, mi mắt nặng trĩu, tất cả như báo động cho cô về tình trạng tồi tệ của thân thể.


Đường Hi lê cái xác bải hoải đến ô cửa sổ, thông qua cửa kính nhìn hình ảnh mình phản chiếu lại.


...Là Phù Miên.


Mịa. Cô xuyên không rồi.


Đường Hi lặng như tờ, 1802 hiếm lắm mới có dịp cười nhạo cô thỏa thích.


[Há há mẹ ơi! Lớn già đầu còn bị một đứa con nít lừa vào tròng. Cô dạo này chểnh mảng quá đi nha!]


"Ngươi cút!!!!"


Mãi sau đó Đường Hi mới biết, khi nhiệm vụ giả trò chuyện với người ủy thác chỉ cần nói ra một số từ khóa nhất định, hệ thống sẽ nhận định là người đó đã nhận ủy thác và trực tiếp truyền tống đi luôn. Đường Hi tuy có kinh nghiệm nhưng một số chuyện vẫn còn mơ mơ màng màng, ngơ ngác bị người ủy thác lừa đi.


"..." Đúng là không thể nhìn bề ngoài được.


Cô thở ngắn thở dài, cuối cùng miễn cưỡng chấp nhận tình huống của bản thân, bắt đầu tiếp nhận thông tin nhiệm vụ.


"...Trời đậu. Xuyên vào một đứa bé ở mạt thế luôn đấy à?"


Đường Hi xem hết một lượt kí ức của nguyên chủ, không thể không cảm khái nhân sinh gian nan.


***


Phù Miên là một bé gái mười ba tuổi, được nhận nuôi bởi một gia đình bình thường từ cô nhi viện. Ba mẹ nguyên chủ mất trong một tai nạn sạt lở, chỉ còn lại em một mình lưu lạc. Gia đình mới của Phù Miên đối xử với cô bé không đến nỗi nào, khổ cái là bọn họ có một đứa con gái cũng tầm tuổi nguyên chủ, giữa hai đứa con ruột con nuôi xảy ra khúc mắc.


Sau đó thì Phù Miên dù là ở nhà hay ở trường đều bị con ruột bắt nạt, mà cô bé tính tình lại rụt rè ngại giao tiếp, không có ai bảo vệ cũng không kể chuyện này với ai.


Trong một lần đi bị đứa bé gái kia nhốt lại trường, nguyên chủ vừa đói vừa uất ức, úp mặt trên bàn khóc hết nước mắt rồi ngủ quên lúc nào không hay. Nhờ đó mà thoát một lần đại nạn.


Ngay khi trời vừa sẩm tối, không hiểu từ đâu mây mù kéo đến, đổ xuống nhân gian một trận mưa máu. Mưa xối xả ròng rã đến một đêm, địa chấn đập vỡ mặt đất, đường xá đều nứt toác ra, nhà cửa sụp đổ, qua ngày hôm sau cả thế giới đã biến hóa nghiêng trời lệch đất. Người trúng phải thứ huyết tương tuôn xuống từ trời đó đều trở thành thứ sinh vật biến dị mất hết nhân tính, cuồng bạo tấn công con người trong điên cuồng bản năng giết chóc. Chúng không biết mệt, không biết đau đớn, dường như chỉ vì săn giết loài người mà tồn tại.


Không chỉ con người mà ngay cả động thực vật tiếp xúc với loại máu này đều xảy ra một lần biến đổi. Động thực vật dị biến có cả tốt và xấu, loài lành tính và loài ác tính, nhưng phần nhiều vẫn nghiêng về biến dị khát máu, vô hạn giết chóc và khát cầu thịt người.


Đại Thảm Họa cứ thế giáng xuống, mở ra mạt thế hắc ám gần như kéo dài vô tận, đẩy loài người vào góc tường tuyệt vọng.


Hậu tận thế, thế giới chỉ còn lại máu tương và tang tóc.


Nhưng Đại Thảm Họa giáng lâm, đồng thời cũng mang cho con người một tia sáng hi vọng. Những nơi bị mưa máu xối xuống đều hình thành nên một thứ gì đó tương tự phóng xạ, cho phép loài người đột phá giới hạn thân thể, tiến đến một cấp độ tiến hóa mới.


Cũng như bao tiểu thuyết mạt thế khác, một bộ phận người không biến dị vượt qua cực hạn mà bộc phát dị năng, giữa tận thế hắc ám giống như những vị thánh sống.


Nguyên chủ Phù Miên bị nhốt trong lớp học may mắn tránh thoát một kiếp. Đến khi thoát ra vào ngày hôm sau thì đã chân chính bước vào giai đoạn đầu của Đại Thảm Họa.


Cô bé mười ba tuổi cứ thế níu kéo sự sống giữa muôn trùng nguy hiểm. Một tháng sau, Phù Miên thức tỉnh biến dị dị năng. Trải qua những cuộc gặp gỡ, hiểm nguy, lừa gạt, giữa tận thế lòng người lại đổi thay.


Sống trong mạt thế chưa đầy ba tháng thì cô bé đã chết. Không phải do những quái vật ngoài kia xâu xé, mà là bị cưỡng chế cướp đoạt dị năng dẫn đến tử vong, không còn nhìn thấy bầu trời ngày hôm sau.


Khi Đường Hi tỉnh lại, cô đang ở chính xác cái ngày mạt thế bắt đầu xâm lấn thế giới.


Đường Hi tiếp nhận kí ức, trừ thở dài ra thì chính là thở dài. Một bé gái ở trong tận thế hắc ám đúng là quá khó sống. Trẻ em thường thức chưa vững vàng, khả năng tiếp nhận hiện thực mạnh mẽ hơn người lớn, tuy vậy không có sức mạnh thì không sống nổi. Đó là lí do mà người già và trẻ em là những đối tượng bị tấn công nhiều nhất, hơn hẳn người trưởng thành.


Cô bé trong thời gian đó đã kiên cường hơn, tuy bản tính ngại giao tiếp vẫn không bỏ được nhưng vì thích nghi với môi trường mà biến đổi không ít.


"1802, bảng tư liệu."


Màn hình nổi xuất hiện trước mặt Đường Hi như thường lệ, không hiểu sao lại có cảm giác thân thương.


[Số hiệu: 1802


Tên: Đường Hi (nhiệm vụ giả sơ cấp)


Tuổi: 22


Giới tính: Nữ (có thể thay đổi)


Xếp hạng: #2519423


Số thế giới đã hoàn thành: 4


Nhiệm vụ trước mắt: Hành kí mạt thế


Thân phận hiện tại: Phù Miên, 13 tuổi, biến dị dị năng giả.


Điểm EXP: 2,695,000 (-100000)


Giá trị sinh mệnh: 65 (+20)


Giá trị trí tuệ: 80


Giá trị mị lực: 20


Giá trị vũ lực: 50


Giá trị may mắn: 88


Tinh thần lực: 65


Công đức: 100


Kĩ năng: Kĩ năng lái xe lv.2, kĩ năng chạy marathon lv.1, kĩ năng solo lv.2, kĩ năng bắn súng lv.1, kĩ năng lái phi cơ lv.1, kĩ năng kiếm pháp lv.2


Nguyện vọng: Sống sót trong mạt thế.]


Đường Hi nhìn xếp hạng, cảm thấy nó cuối cùng cũng bình thường hơn một chút rồi.


Lần trước chỉ tăng khoảng bảy trăm nghìn mà đã vượt mặt gần hai triệu nhiệm vụ giả sơ cấp khác. Ngược lại lần này tổng tích phân kiếm được từ vụ cá cược lẫn nhiệm vụ thứ tư là hai triệu điểm, vậy mà xếp hạng chỉ tăng lên khoảng một triệu rưỡi.


Có vẻ sắp đụng phải nóc nhà của các nhiệm vụ giả rồi.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.