Mạt Thế Chi Anh Đào Của Ta Sẽ Nổ Tung

Chương 38: 38: Trời Giáng Mưa Máu


trước tiếp


..
"Không cần, chúng tôi phải đi ngay bây giờ." Nếu còn chần chừ nữa thì trời sẽ sáng mất, làm trì hoãn hành trình, bọn họ không muốn lãng phí mất nguyên buổi sáng ở đây đâu, thà ở khu biệt thự còn hơn.

Huống chi ở chỗ này còn có sự hiện diện của một người mà Tô Duệ Triết không muốn đụng mặt nhất.
"Sao cơ?" Trương Mậu Vinh không nghĩ Triển Vân vừa mới đến đã lập tức muốn rời đi, vội vàng chạy đến níu giữ, "Thật sự quá nguy hiểm bởi đám tang thi còn rất nhiều ở ngoài đó, tuy rằng mọi người bản lĩnh cao cường nhưng có ít người, còn mang theo phụ nữ và trẻ nhỏ, thiết nghĩ ở lại đây vẫn an toàn hơn."
Triển Vân cảm giác Trương Mậu Vinh xem tiểu thuyết võ hiệp có vẻ nhiều, cả người phảng phất khí thế của một nam nhân gặp chuyện bất bình liền rút dao tương trợ, cộng thêm việc sở hữu dị năng lực lượng, thành thử có cảm giác mạnh mẽ gấp bội so với những người khác, bản thân nghĩ mình có khả năng dời non lấp biển.
Bất quá thấy hắn có thể lập nên khu an toàn này, đồng thời thu dụng những người còn sống sót, ở thời khắc nguy hiểm lại nguyện ý lao ra bảo vệ họ, tất cả những điều này cũng khiến Triển Vân có cái nhìn thiện cảm nên tính toán nhắc nhở hắn ta vài điều.
"Chúng tôi có chuyện riêng." Bước đến cạnh Trương Mậu Vinh, Triển Vân thấp giọng cảnh báo, "Chỉ có cửa sắt để bảo vệ nơi này thì không hề an toàn, anh phải tìm biện pháp để gia cố thêm, mặt khác dị năng không phải là thứ vạn năng, trừ anh ra thì những người khác cũng cần chiến đấu, anh có thể bảo hộ bọn họ lúc này nhưng không thể bảo vệ bọn họ cả đời."
Dứt lời, Triển Vân hướng mọi người ý nói lên xe.
Đúng lúc Tô Duệ Triết chuẩn bị lên xe, bỗng có người gọi tên cậu.
"Chờ chút đã! Tiểu Triết!" Ngoài bà ta ra thì ở chỗ này không còn ai khác gọi tên cậu như vậy hết.
Cười lạnh một tiếng, Tô Duệ Triết quay đầu nhìn về phía Trần Tuệ Trân.
Khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, hiển nhiên bà ta để ý đến ánh mắt lạnh băng của Tô Duệ Triết nhìn mình, nhưng liền ép bản thân bình tĩnh lại, dù gì chính bà là người nhìn đứa nhỏ này lớn lên, đối với tính cách của của cậu thì bà ấy đương nhiên hiểu rõ nhất.

Đơn thuần, hướng nội, dễ dụ, xem cách ăn mặc lẫn khí sắc của cậu quả nhiên tốt hơn dáng vẻ chật vật bọn họ rất nhiều, hẳn là mấy ngày qua vẫn được ăn sung mặc sướng, không biết thằng nhỏ này lụm được vận may số má gì thế mà lại ôm được cái đùi vàng như vậy...!Trong bọn chúng còn có cả nữ nhân thì có lẽ mang theo một nhà họ cũng không thành vấn đề nhỉ?
"Tiểu Triết à, là bác gái của con đây nè! Con mấy ngày nay đã ở đây vậy? Làm bác lo chết đi được."
"Ồ, lo lắng sao?"

"Đúng vậy, đúng vậy,...!Con đột nhiên mất tích như vậy làm bác lo đến thối ruột, thậm chí còn đến tận cục cảnh sát để nhờ họ tìm con nữa đó!"
Ha hả...!Nói đúng hơn phải là đến đó để vu oan cho cậu thì có? Da mặt bà ta dày hết chỗ nói rồi.
Bản lĩnh đảo lộn trắng đen của bà ta quả là xuất sắc, thế mà trọng sinh lần nữa cậu vẫn được tận mắt chứng kiến.
"Vậy à, tôi lại nghe nói hình như bà nhờ phía cảnh sát phát lệnh truy nã tôi, còn gào hét muốn gặp tận mặt tôi đòi ba mươi vạn đúng không?" Giọng điệu Tô Duệ Triết châm chọc.
Biểu tình Trần Tuệ Trân tức khắc cứng đờ, bà ta không hề nghĩ Tô Duệ Triết sẽ biết tường tận mọi chuyện đến thế...
"Kia, kia đều là hiểu lầm thôi..."
Những lời vô nghĩa của bà ấy cậu không muốn tiếp tục nghe nữa, Tô Duệ Triết chẳng hề nể mặt Trần Tuệ Trân dứt khoát đóng cửa xe.
Rầm, tiếng đóng cửa xe như thể cú tát vô hình hung hăng giáng vào bên mặt của Trần Tuệ Trân.

Cái nhìn săm soi hóng chuyện của những người xung quanh khiến bà ta phải nhịn nhục cúi gằm mặt xuống, ánh mắt đầy vẻ oán hận.
Triển Vân khởi động xe, vài thanh niên trẻ tuổi gặp lúc đầu nhanh chóng mở cửa kho xưởng cho xe, chăm chú dõi theo chiếc xe đến khi khuất dạng.
Chiếc xe chạy được nửa đường, đột nhiên cả bọn nghe thấy tiếng sấm sét.
"Hê? Sét đánh á? Chẳng lẽ trời muốn mưa?" Sắc mặt Trịnh Gia Hoà lộ vẻ kinh hỉ.
Những ngày nay, vào ban ngày thì nhiệt độ đều vượt quá 40 độ C, ngay cả ban đêm cũng phải gần 30 độ C, chưa từng có lấy một giọt mưa, cây cối hoa cỏ ven đường đều khô héo trơ xác dưới khí hậu nóng bức của mấy ngày qua.

Cái nắng gay gắt khiến sự sống vạn vật thật sự gian nan, nếu có thể xuất hiện một trận mưa to để xua đi phần nào cái nóng này thì tốt biết bao nhiêu.
ẦM ẦM ẦM!

Tiếng sấm nổi lên mỗi lúc càng rền vang, kèm theo cả những cơn gió lớn kinh người.
"Ha ha, thật sự là trời muốn mưa nè." Tống Thành Thư duỗi tay tính kéo cửa sổ xe xuống để gió lùa vào trong mát một chút.
"Đừng mở cửa sổ!" Tô Duệ Triết với Triển Vân đồng thời ngăn cản.
Mọi người lúc này mới chú ý đến sắc mặt ngưng trọng của hai người, thế là không ai dám động tay động chân gì nữa.
Mà tính ra bọn họ cũng thật xui xẻo, vừa chạy khỏi khu công nghiệp ra đến đường lớn không được bao lâu thì lại gặp sét đánh, kỹ lưỡng nhìn xung quanh chỉ có mỗi bệnh viện là điểm đến gần nhất mà thôi.
Biết rõ bên trong bệnh viện hẳn là sẽ có không ít tang thi chiếm cứ, nhưng hiện tại không còn biện pháp nào khác, Triển Vân cắn chặt răng, siết lấy tay lái xe đâm thẳng một đường vào cổng chính bệnh viện đang mở toang kia.
Nghênh tiếp họ chính là vô số nanh vuốt của tang thi, Triển Vân cầm chắc vô lăng, đạp mạnh chân ga tông trực tiếp bọn chúng một cách không nhân nhượng, khó khăn lắm mới chạy vào được khu bệnh viện có hai tầng lầu, vừa kịp lúc trước khi cơn mưa bắt đầu đổ xuống.

Lý do Triển Vân chọn toà nhà này rất đơn giản, vì chỉ có hai tầng nên số lượng tang thi sẽ ít hơn những nơi khác.
Xe đâm thẳng vào vách tường làm thủng một lỗ lớn.

Cú va chạm mãnh liệt khiến túi hơi an toàn trong xe bật hết ra, ai nấy đều cảm thấy xây xẩm mặt mày.
Ngồi một hồi lấy lại bình tĩnh thì mọi người lần lượt xuống xe.

Chưa kịp hỏi nguyên do Triển Vân làm vậy thì tất cả đã bị sự việc trước mắt làm chấn kinh.
Ngoài trời bắt đầu mưa, từng hạt mưa nặng nề thi nhau trút xuống, nhưng đó lại không giống cơn mưa của ngày thường, mà nó hệt như màu máu.


Tang thi từ trong sảnh trực tiếp lướt qua họ vọt thẳng vào cơn mưa, ngửa mặt lên trời gầm rú điên dại, mưa máu như thể ngấm trọn vào cơ thể thối rữa và tiếp thêm phần nào sinh lực cho chúng nó.
Tang thi trong mọi ngóc ngách dần dần tụ tập ra hết trên đường lớn, thậm chí những con tang thi đang bị nhốt trong tòa nhà lớn đằng sau phòng khám bệnh cũng bất ngờ đập vỡ cửa kính, trực tiếp nhảy xuống từ trên tầng lầu, xương cốt đứt đoạn vì va đập xuống nền đất nhưng vẫn ngoan cố ngửa mặt lên trời phát ra từng tiếng gào rống như cũ.

Trận mưa máu này như một đợt cuồng hoan của tang thi...
Triển Vân cùng Tô Duệ Triết đều hiểu rõ, mạt thế thực sự đã giáng xuống.
"A Lương chặn cửa, Tiểu Triết thu hồi xe lại, những người khác nhanh chóng lên lầu!" Triển Vân vội vàng nhìn lướt qua bảng chỉ dẫn trên vách tường rồi lên tiếng, kể ra vận khí bọn họ quả thật không tồi do nơi đây là khu cấp cứu của bệnh viện.

Là một bệnh viện ba sao nên quy mô tương đối nhỏ, vì để dễ dàng quản lý nên được chia ra thành khu khám bệnh cùng khu điều dưỡng ở phía sau của bệnh viện, và khu cấp cứu nằm đơn độc như hiện giờ, chỉ có hai tầng mà thôi, tầng một là đại sảnh của khu cấp cứu với phòng khám, còn tầng hai là dành cho phòng phẫu thuật.
Trương Sóc Lương lập tức triển khai dị năng hệ thổ lấp kín lỗ hổng trên trường lúc nãy, không những vậy mà hắn còn gia cố thêm tầng tầng lớp lớp khác cho chắc chắn, Tô Duệ Triết thu hồi xe vào không gian, sau đó cùng mọi người chạy lên tầng hai.
Bầu không khí sặc mùi hôi thối trộn lẫn mùi máu tươi, nơi nơi vương vãi những khối thi thể nát vụn không hề lành lặn, ảm đạm đến mức rợn người, có thể thấy ngày mạt thế bùng nổ khi ấy rất thảm thiết.

Hầu hết tang thi trong toà nhà đã chạy ra ngoài, chỉ sót lại một vài con tay chân gãy nát đang quỳ rạp trên mặt đất gào rống, đều bị bọn Triển Vân giải quyết sạch sẽ.
Cuối cùng tìm được phòng nghỉ tương đối sạch sẽ của một vị bác sĩ, quyết định chọn nơi này tạm thời nghỉ ngơi đôi chút.
"A Triển, chuyện này là sao vậy?" Tống Thành Thư nhìn xuyên qua cửa sổ, cơn mưa lớn như màu máu bên ngoài quả thực rất quỷ dị.
Triển Vân thở dài, nguyên nhân bọn họ ở thành phố S gần mười ngày nhưng vẫn chưa xuất phát đi thành phố A, kỳ thực chính là vì trận mưa máu này.
Mưa máu mang theo hàm lượng virus dày đặc, hễ bị cơn mưa ấy dội xối xả xuống người thì dù có là dị năng giả cũng sẽ bị hoá thành tang thi.

May thay vì màu sắc cơn mưa đây quá dỗi dị thường nên người bình thường đều biết mà tránh đi, thành ra số người bị tang thi hoá dưới đợt mưa máu hiện giờ không tính là quá nhiều.
Tuy nhiên, tang thi sau khi được ngâm mình trong cơn mưa máu thì thân thể cũng xảy ra một vài biến hoá, nguyên bản tang thi chỉ là những xác chết biết đi, bản chất vẫn là nhân loại mà thành.


Nhưng trải qua cơn mưa máu lúc này đây thì lại khác, chúng như được thăng cấp vậy, xương cốt trở nên cứng rắn, sức mạnh thì được tăng cường, tốc độ lẫn sự nhanh nhạy đều có chuyển biến lớn, trở nên cực kỳ khó đối phó.

Đồng thời trong đầu mỗi con tang thi đều có chứa một khối tinh hạch năng lượng, và việc con người phát hiện tác dụng của chúng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Tại thời điểm mạt thế vừa bùng nổ ở đời trước của Tô Duệ Triết, cậu bị kinh hoảng lẫn sợ hãi quấn lấy nên thực sự không nhớ rõ ngày cụ thể của trận mưa máu, chỉ nhớ đại khái là qua không lâu sẽ có quân đội cứu viện của chính phủ đến.
Hiện tại nơi nơi đều hỗn loạn thành như vậy, ga tàu hoả cùng sân bay khẳng định đã biến thành Tu La địa ngục, nếu muốn về tỉnh hoặc qua thành phố khác thì chỉ còn cách duy nhất là lái xe đi mà thôi.
Bình thường khi chạy đường cao tốc từ thành phố S đến thành phố A thì chỉ cần tám giờ là đến nơi.

Thế nhưng mạt thế lại buông xuống một cách đột ngột khiến đường xá ngập tràn tang thi, tai nạn xảy ra khắp nơi làm chật cứng nhiều dải đường, vậy thì việc chạy đường cao tốc hoàn toàn không khả thi chút nào.

Lại nói đến trường hợp chạy đường vòng, không những sẽ phải chạm mặt không ít tang thi, mà còn phải chịu đựng dưới cái nắng như thiêu đốt vào ban ngày.
Chính vì lý do đó nên Triển Vân đã thảo luận cùng Tô Duệ Triết, cả hai đều thống nhất rằng sẽ đợi lực lượng cứu viện từ chính phủ đến đây sau khi trận mưa máu này chấm dứt.

Sự việc ập xuống đột ngột, giao thông và thông tin liên lạc hoàn toàn bị tê liệt, phạm vi của thảm hoạ không chỉ bao gồm mỗi một vùng mà là bao trùm cả một quốc gia, chính phủ lại không thể nào lường trước được xảy ra mạt thế để tổ chức cứu viện nhanh chóng được, họ cần có thời gian chuẩn bị mọi thứ.

Song song đó, chính phủ còn có kế hoạch thành lập những khu an toàn để tập trung những người sống sót, vậy nên nhiệm vụ giải cứu thường dân được giao cho bên phía quân đội phải nói là vô cùng gian nan.
Điểm đáng mừng ở đây là thể trạng của đa số quân nhân đều rất tốt, ngày mạt thế buông xuống thì tổng số người trong quân đội bị tang thi hoá chưa được đến hai phần.
Hiện giờ trận mưa máu đã đổ xuống, như vậy lực lượng cứu viện từ chính phủ ước chừng cũng sắp đến rồi.
Chỉ lo một điều là trong tương lai bọn họ sẽ phải di chuyển bằng xe, cuộc sống sau này nhất định không hề dễ chịu.
...



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.