Nếu Mọi Thứ Là Cách Trở

Chương 10


trước tiếp




Quỳnh Vy bó gối ngồi trên chiếc giường màu hồng xa hoa. Cô không hiểu vì sao, từ khi nghe câu chuyện mà hai người giúp việc buôn với nhau cho đến tận bây giờ, đầu óc cô cứ trôi dạc mãi tận ở đâu.Trong dân gian có câu "Đã ghét ai rồi đến việc người ta thở thì mình cũng ghét" ấy vậy mà hiện tại bây giờ trong lòng cô đối với Quốc Hưng một chút chán ghét cũng không có. Cô luôn dặn lòng mình hắn là kẻ cô ghét nhất, hắn làm gì cô cũng đều ghét. Nhưng sao... nghĩ đến người con gái đang nằm trong kia, người mà Quốc Hưng cần tâm tình nguyện giữ lại mặc cho người đó có khác người bình thường đi chăng nữa, khiến cô dấy lên trong người một cảm giác vô cùng khó hiểu.Rốt cuộc thì Quốc Hưng cũng có trái tim ? Rốt cuộc thì Quốc Hưng cũng biết yêu ? Rốt cuộc người như hắn cũng vì một người con gái mà chịu đựng tất cả ? Cô tự hỏi mình Liệu rằng có đáng tin hay không ? Loại người xem rẻ huyết thống như hắn cũng có thể làm ra loại chuyện nghĩa tình này.Càng nghĩ, càng nhức đầu. Quỳnh Vy thầm than trong lòng một câu, cứ mỗi lần nhắc đến chuyện đó cô không lần nào không tự tặng cho mình một nụ cười chua xót.Quỳnh Vy tiến lại gần bên cửa sổ. Chiều tà, khiến khung cảnh thành phố vốn náo nhiệt đột nhiên bổng chốc thành ảm đạm. Xe vẫn chạy, dòng người vẫn lướt qua, ấy vậy mà không ai để ý ai một chút nào, có lẽ vì họ vội vã, vội vã về gặp gia đình sau một ngày mệt mỏi ngoài xã hội.Nghĩ đến đây, Quỳnh Vy bất giác đảo mắt xuống cổng chung cư. Quốc Hưng liệu hắn có vội vã về gặp cô ?__________Quốc Hưng gập tập tài liệu cuối cùng để sang một bên, anh mệt mỏi dựa ra sau ghế. Ánh mắt chim ưng vốn ảm đạm dời xuống khung cảnh đêm của thành phố.Phan Thiết về đêm, không ai nghĩ nó lại đẹp đến như vậy. So với các thành phố lớn khác ở Việt Nam thì nó vốn dĩ thua xa. Nhưng không hiểu tại sao Quốc Hưng lại vô cùng thích cảnh đêm ở đây. Có lẽ vì nó không xa hoa quá mức, cũng có thể vì nó đã gắn bó với anh qua nhiều năm. Sự thật như thế nào thì cũng chỉ có mình anh biết.Khẽ lướt qua chiếc đồng hồ trên bàn, dường như nhận ra đã quá trễ, Quốc Hưng liền cho gọi tài xế chuẩn bị xe về chung cư._________Kim đồng hồ đã chỉ mười hai giờ hai mươi, vậy mà nhà anh lúc này còn sáng rực.Nói rằng nhà chung cư, nhưng căn nhà của Quốc Hưng lại rất khác biệt, bởi vì bên trong chẳng khác gì không gian của một căn biệt thự. Vô cùng rộng rãi và to lớn. Uớc chừng đến hai mươi người cũng có thể sống được.Anh mệt mỏi nhấn chuông, người làm nghe thấy liền vội vã chạy ra mở cửa.Bước vào trong nhà anh quét mắt một vòng phòng khách."Cô ta đâu ?"Người làm nhìn nét mặt Quốc Hưng, nhận thấy cậu chủ hôm nay trông có vẻ mệt mỏi, vừa sợ vừa bối rối trả lời."Dạ... tiểu thư đã đi ngủ từ rất sớm rồi ạ."Người làm dứt lời, Quốc Hưng không nói thêm gì, xách tập đi thẳng lên lầu.__________Căn phòng kín như bưng, âm thanh của máy móc y học không có gì là lớn, thậm chí còn không nghe rõ, nhưng lại làm cho người vừa bước vào đã có cảm giác ngột ngạt.Quỳnh Vy nhìn người con gái đang nằm trên chiếc giường xa xa, cô không trông thấy rõ mặt.Lúc nảy chẳng rõ chẳng ràng vì sao đôi chân cô cứ vô thức bước vào căn phòng này mặt dù lí trí cô hết lần này đến lần khác kêu gào mình dừng bước.Quỳnh Vy đưa tay lau vài giọt mồ hôi đang bắt đầu túa ra, trái tim cô đập thình thịch nhìn chằm chằm vào cô gái kia.Người con gái đang nằm đó là bạn gái của Quốc Hưng.Người con gái đang nằm đó là người mà Quốc Hưng yêu.Người con gái đang nằm đó là cả thế giới của Quốc Hưng.Đột nhiên cô tự hỏi mình, liệu rằng tận sâu trong đáy lòng hắn cô có được hắn yêu thương bằng một phần trăm cô gái kia ?Một dòng nước mắt bất chợt lăn dài trên má Quỳnh Vy, đến lúc này trái tim cô như đang bị ai đó bóp nghẹt, dường như nhận thấy mình không thể chịu đựng được cảm giác này nữa Quỳnh Vy toan xoay mình bước ra, nhưng chưa kịp xoay một giọng nói lạnh lẽo đến tàn khốc đã vang lên từ phía sau cô. Một giọng nói khiến người nghe không rét mà run."Cô... có biết là mình đang ở đâu hay không ?"







trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.