Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 77: Tặng hoa


trước tiếp

Bà chủ cửa hàng hoa chần chừ, thấy Lục Uyển Đình đang tìm hình gì đó trong bộ sưu tập ảnh trong điện thoại, tìm được một tấm ảnh Kỳ Thanh ở trong văn phòng cô xem tư liệu, hỏi bà chủ "Là cô ấy sao?"

Ảnh chụp là một vị tiểu thư ngồi ở trên sofa, trong tay cầm một tệp tài liệu, biểu hiện rất nghiêm túc, từ góc độ chụp này với trạng thái người bị chụp, thực rõ ràng là chụp lén chứ không phải quang minh chính đại.

Bà chủ nhìn một lúc, vẫn lắc đầu.

Lục Uyển Đình thu hồi điện thoại, mỉm cười nói "Quấy rầy rồi." Rời đi khỏi cửa hàng hoa.

Không ai hiểu con gái bằng mẹ, lúc con gái do dự chỉ lắc đầu không nói gì, đủ để nói rằng con gái bà nói dối.

Nhìn bóng dáng Lục Uyển Đình rời đi, giọng nói của bà cụ cửa hàng hoa vang lên "Mạn Dung, vì sao con lại nói dối?"

Bà chủ vẫn tiếp tục với mấy bông hoa, cúi đầu nói, bà cụ nhìn vậy, chống cây gậy đến quầy thu ngân ngồi xuống, thở dài "Là bởi vì đã qua nhiều năm như vậy rồi, mà đến giờ cô ấy mới đến đây hỏi  sao?"

Tay đang cắm hoa của bà chủ ngừng một chút, ừ một tiếng "Nếu cô ấy có tâm thì sẽ không nhiều năm như vậy rồi giờ mới đến. Nhiều năm giờ mới đến đây, cho thấy rằng cô ấy có dụng ý khác."

"Dụng ý khác?" Cây gậy trên mặt đất khẽ đập lên nền đất "Biết đâu, là cô ấy thích người kia thì sao?"

Lục Uyển Đình hồn bay phách lạc trở về xe, cô mở cửa ngồi vào trong, cố gắng phục hồi lại tâm trạng.

Điện thoại nhảy ra mấy cái tin nhắn, Kỳ Thanh hỏi cô [Chị đến công ty chưa? Không muốn đi làm, chỉ muốn ở bên cạnh đợi chị.]

Nhìn thấy tin nhắn của Kỳ Thanh, Lục Uyển Đình nở nụ cười, cô đang rối rắm cái gì. Có thể trùng hợp là hôm qua Kỳ Thanh mua hoa hồng champagne tặng cho cô thôi, sao lại có thể suy đoán người tặng hoa nặc danh kia là Kỳ Thanh.

Có lẽ chỉ là trùng hợp.

Trùng hợp là chọn hoa hồng champagne, trùng hợp là lúc 9h xuất hiện trước mặt cô, và trùng hợp nói cho cô biết ý nghĩa của hoa hồng champagne.

Có lẽ bởi vì ý nghĩa của loài hoa đó mà chọn đi.

Lục Uyển Đình nhắn lại tin cho Kỳ Thanh [Đến công ty rồi, giờ phải mở họp liền. Nếu em bận việc xong rồi thì tới đây tìm tôi.]

Nhắn tin xong cô buông điện thoại, mang dây an toàn, đem xe khởi động. Trước khi cuộc họp bắt đầu, cô đã đến công ty.

Trợ lý Tô không đi làm, Lục Vân Tạ tạm thời làm trợ lý cho Lục Uyển Đình, thư ký Phó đem việc của trợ lý Tô giao cho Lục Vân Tạ, Lục tổng đến trễ đã đến.

Cuộc họp chậm lại nửa tiếng, cũng may, Lục tổng không có đến trễ.

"Trợ lý Tô vì sao không nói trực tiếp cho tôi?" Lục Vân Tạ mở văn kiện, không ngẩng đầu nhìn thư ký Phó mà hỏi.

Lúc cô nói chuyện nghiêm túc, có 7 phần giống với Lục tổng, gương mặt thư ký Phó có chút trắng bệch, kinh hồn mà giải thích "Tôi là người nắm rõ ràng chi tiết, Trợ lý Tô chỉ nói sơ qua với tôi vài ý, tôi có thể nói chi tiết tỉ mỉ cho cô, đối mặt như vậy so với điện thoại rõ ràng hơn."

"Oh, hoá ra vậy." Lục Vân Tạ gật đầu.

Thư ký Phó như trút được gánh nặng, cười ha hả gật đầu: "Vậy cô đi trước, tôi về văn phòng." Nhị tiểu thư gật đầu một cái, hắn lập tức đi về.

Mới đi ra khỏi văn phòng tổng tài liền gặp được Lục tổng.

"Xin chào, Lục tổng." Thư ký Phó đứng tại chỗ, nhìn đồng hồ trên tay. "Cuộc họp 10 phút nữa bắt đầu, tư liệu đã chuẩn bị xong, đặt ở trên bàn của ngài."

Lục Uyển Đình gật đầu ừ, thư ký Phó nghiêng người tránh ra.

Lục Vân Tạ ngồi ở sofa xem văn kiện, nhìn thấy chị gái đến, lập tức thả văn kiện xuống đứng lên "Chị, lúc sáng em ra khỏi nhà, ba hỏi em vì sao không đợi các chị cùng nhau đi... chị, chị làm sao vậy?"

Như thế nào mà bộ dạng như có đầy tâm sự vậy.

"Không có việc gì." Lục Uyển Đình đưa túi cho Lục Vân Tạ "Chị nghĩ đến việc mở họp."

Lục Uyển Đình đang muốn đến sau bàn làm việc ngồi xuống, nhìn thấy bình hoa hồng champagne, thay đổi đường đi hướng đến trước bình hoa.

Nửa phút sau, Lục Uyển Đình nở nụ cười, cười đến nổi Lục Vân Tạ không thể hiểu được, còn có chút sợ hãi.

Chị cô...điên rồi sao?

Lục Uyển Đình rút ra một nhánh hoa hồng, xoay người lại nói "Là em ấy, đúng là em ấy."

"Cái gì mà cô ấy?" Lục Vân Tạ vẻ mặt bức mộng.

Lục Uyển Đình giơ nhánh hoa trên tay lên, không nén được cảm xúc kích động. "Là Kỳ Thanh, hoa là Kỳ Thanh tặng."

Trùng hợp, thật sự không thể trùng hợp đến thế, Kỳ Thanh tặng cô 26 bông, cô cắm ở bình hoa lớn 17 hoa, đem 9 hoa còn lại cắm ở bình nhỏ.

Chính là Kỳ Thanh.

Lục Vân Tạ "..." Phản ứng của chị cô như hình cung kéo dài? Ai mà không biết hôm qua Kỳ Thanh tặng hoa cho chị ấy.

"Giấy gói giống nhau, hoa cũng giống." Đúng rồi, giấy gói hoa đâu, Lục Uyển Đình nhớ rõ lúc cô cắm xong, đem giấy gói xếp gọn lại, đèn ở dưới bình hoa.

Dưới bình hoa này không có giấy gói, Lục Uyển Đình nhanh chân đến bình hoa còn lại cầm lên, ở dưới chính là giấy gói hoa được đè xếp chồng lên nhau chỉnh tề, giấy gói hoa màu xám trắng, chất liệu nhám và cái dải lụa sọc xanh.

Còn tốt, nhân viên dọn vệ sinh còn không đem hai thứ này vứt đi.

Lục Uyển Đình lấy đống giấy đó đi...xăm soi nhìn vào đống giấy đó.

Chị cô đây là làm sao? Lại đi xem giấy gói hoa?

Lục Vân Tạ đi đến bên cạnh Lục Uyển Đình, nhìn chằm chằm giấy gói hoa hồi lâu, cũng không thấy nó có cái gì đáng giá để xem "Chị, chị có muốn em đi mượn cái bật lửa hơ qua không."

"Hơ cái gì?" Lục Uyển Đình nhìn em gái khó hiểu.

"Hơ xem giấy gói hoa a, xem thử có hiện chữ gì ra không?" Lục Vân Tạ nói giỡn.

Lục Uyển Đình tiếp tục xem giấy gói hoa, thu hồi lại sự kích động đi, vững vàng bình tĩnh nói "Chị đang xem chất liệu của giấy gói hoa kia, phát hình giấy này cùng với giấy gói của một cửa hàng bán hoa hồng champagne giống nhau, đều là giấy gói nhám."

Nhớ mang máng, năm vừa rồi hoa hồng champagne được mang tới, là dùng giấy gói màu hồng nhạt.

"Chị, hoa tặng chị không ít, chẳng lẽ chị không phát hiện là hoa ở đâu chẳng như nhau, cũng có bao nhiêu loại hoa đó, bao nhiêu loại giấy gói hoa."

Nếu có chung một cửa hàng hoa thì có có nói lên được điều gì đâu.

Ánh mắt Lục Uyển Đình có chút lạnh, không cao hứng nhìn Lục Vân Tạ, tâm Lục Vân Tạ run lên "Chị, em có phải nói sai không? Chỗ nào sai, để em nói lại lần nữa."

"Cái gì cũng sai."

"..."

Lục Uyển Đình đem giấy gói nhám mở ra rồi tỉ mỉ mà xếp lại, dải lụa sọc xanh cũng xếp gọn, rồi bỏ vào trong ngăn tủ cất lại.

Cô chắc chắn, người đưa hoa chính là Kỳ Thanh.

Chuyện này không phải là trùng hợp.

Tài liệu trên bàn chưa kịp xem, cuộc họp đã bắt đầu.

Lục Uyển Đình ngồi ở vị trí chủ trì, không biểu hiện thái độ gì, chỉ ngồi nghe những người ở bên dưới thảo luận ý kiến. Đến khi cuộc họp kết thúc, cô cũng không tỏ thái độ gì, cũng không đưa ra quyết định nào.

Chờ người cuối cùng nói xong, Lục Uyển Đình gật đầu "Được rồi. Tan họp đi."

Người trong phòng họp lui ra ngoài hết, Lục Uyển Đình vẫn không nhúc nhích, mở tư liệu nhìn Lục Vân Tạ đang nằm sấp trên bàn, chớp chớp mắt với cô "Chị, em có thể nói ý kiến của em không?"

Lục Uyển Đình liếc mắt nhìn cô rồi cười "Đương nhiên được."

Chờ Lục Vân Tạ nói xong về góc nhìn của cô bé, Lục Uyển Đình khép tư luệu lại nói "Em nói rất đúng, mấy năm nay tập đoàn Lục Thị phát triển rất nhanh, quy mô ở bên ngành sản xuất cũng mở rộng khá tốt. Nhưng tốt quá cũng có nguy cơ, cho nên hạng mục game thực tế ảo này, không thích hợp để triển khai trong giai đoạn này."

"Vậy hạng mục này..."

"Tạm thời gác lại."

Lục Uyển Đình nhớ tới lời truyền thật giả thu mua Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật. Từ lúc bắt đầu, cô cũng chỉ tính cấp vốn đầu tư cho Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật thôi, nhưng Kỳ Thanh là nghe được thông tin ở đâu nói Lục Thị muốn thu mua Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, lại vì cái gì mà nghĩ đến việc lấy bản thân ra trao đổi làm điều kiện không thu mua?

Lục Uyển Đình suy nghĩ trong giây lát, rồi cùng em gái thảo luận một chút về vấn đề này "Vân Tạ, nếu có một ngày công ty chúng ta bị kẻ có tiền thu mua, em sẽ làm như thế nào? Sẽ đi tìm tổng tài của công ty đó sao?"

Lục Vân Tạ tự hỏi bản thân một lát, nói: "Em sẽ đi tìm tổng tài của công ty kia đàm phán, thương thảo góp vốn hợp tác, tận lực để không bị thu mua."

"Vậy nếu như người đó đưa ra yêu cầu quá mức, giống như thể xác của em, hoặc muốn em cùng người đó kết hôn, hoặc em chủ động lấy bản thân ra làm điều kiện trao đổi thì sao?"

Những lời nói này, sao lại nghe có chút quen quen, "Chị, không phải chị và chị dâu yêu nhau rồi kết hôn sao? Không lẽ chị ép chị ấy?"

"Chị làm sao có thể bức em ấy." Lục Uyển Đình không biến sắc, trấn định đứng lên, "Chỉ là một ví dụ, muốn biết được nếu như công ty rơi vào nguy cơ đó, em sẽ làm thế nào thôi."

Cô rời khỏi phòng họp, Vân Tạ đi theo sau, mới vừa rồi các cô còn nói chuyện phát triển công ty, là do cô nghĩ nhiều rồi, sao có đánh chủ ý lên chị gái và chị dâu mà nghĩ như vậy.

Lục Vân Tạ nói: "Cái ví dụ này em không trả lời, vì công ty có chị, cho nên chị sẽ không để công ty rơi vào trường hợp đó."

...

Trợ lý Tô buổi chiều mới đi làm, tinh thần trạng thái không tốt lắm. Ngồi ở bàn làm việc mà cứ ngẩn ngơ, trong đầu không suy nghĩ gì được nhiều.

"Này, trợ lý Tô, làm sao vậy? Thất tình sao?" Thư ký Phó đem biên bản cuộc họp lúc sáng chỉnh sửa lại, đóng dấu đưa cho trợ lý Tô. Đôi tay chống lên bàn cùng cô nói đùa "Thất tình thì với anh đây, anh đây giới thiệu cho em mấy đối tượng mới."

Ngoài dự đoán của thư ký Phó, mặt trợ lý Tô không cảm xúc nào mà gật đầu với hắn nói "Uh, thất tình."

Một chút nói giỡn cũng không có.

Thư ký Phó bị doạ: "Trợ lý Tô, cô không phải là cẩu độc thân ngàn năm sao, sao lại lén lút yêu đương rồi?"

Trợ lý Tô ném một cái văn kiện vào người hắn, hắn lập tức né, văn kiện bay qua người hắn rơi xuống, xém nữa là bị vả vào mặt.

"Anh đi ra ngoài cho tôi, đừng ở chỗ này làm tôi ngột ngạt." Trợ lý Tô lạnh lùng nói, chỗ đau cứ bị chọc vào.

"Được, không nói giỡn nữa, tôi đi đây còn một đống việc chưa xử lý xong."

Phụ nữ đang tức giận, tốt nhất không nên chọc vào.

Trong văn phòng yên tĩnh trở lại, trợ lý Tô chống tay lên bàn làm việc, lấy tay che mặt lại, điều chỉnh trạng thái lại.

Nhắm mắt lại chính là gương mặt lạnh lùng kia của Tần Phụ Tuyết.

Trạng thái càng không ổn.

Điện thoại nội bộ vang lên, chuông điện thoại giải cứu trợ lý Tô đang rơi vào cái thung lũng đen tối, Lục tổng gọi đến văn phòng.

"Lục tổng." Trợ lý Tô gõ cửa, được mời vào mới dám vào.

Lục Uyển Đình ký lên văn kiện cuối cùng trong tay, dùng cằm hất về phía văn kiện trên bàn "Mấy cái đó tôi ký qua rồi, em kiểm tra lại một lần nữa, nếu không có vấn đề gì thì gửi đến các bộ phận."

"Vâng." Trợ lý Tô cúi đầu thu thập đống văn kiện, mắt lơ đãng vừa thấy trên cổ Lục tổng có dấu hôn.

Nhìn thấy nó trong lòng cô bị đả kích nhớ đến cái người lạnh lùng Tần Phụ Tuyết kia.

...

Ngày mai là cuối tuần, buổi chiều hôm nay, cửa hàng hoa kinh doanh cũng khá tốt, trong tiệm có vài vị khách, bà chủ đang giới thiệu hoa cho khách hàng.

Lục Uyển Đình lại đến tiệm hoa đó.

Chờ mấy người khách đi rồi, Lục Uyển Đình mới tiến vào cùng nói chuyện với bà chủ "Xin chào, tôi đến mua hoa."

Bà chủ khẽ liếc qua nhân viên cửa hàng ý bảo rời đi để bà tiếp, nhân viên nhanh chóng để Lục Uyển Đình cho bà chủ ý. Vội vàng đi vào trong.

Bà chủ tươi cười tiếp đãi, "Cô muốn mua hoa gì, tặng cho ai?"

"Cô ấy là người tôi thích, hôm qua có tặng tôi hoa hồng champagne, cô cảm thấy, tôi nên tặng hoa gì cho cô ấy là tốt nhất?" Lục Uyển Đình chú ý đến mỗi biểu tình trên mặt của bà chủ.

Bà chủ có chút mất tự nhiên, nhưng rất nhanh thu đi cảm xúc, đi đến chỗ hoa bách hợp giới thiệu "Vậy đưa hoa bách hợp đi, ngụ ý bách niên hảo hợp."

Bên cạnh hoa bách hợp có một loại hoa trắng "Hoa bên cạnh là hoa gì vậy?"

"Cái này là hoa phong tín tử" Ánh mắt bà chủ dừng ở trên hoa phong tín tử "Hoa phong tín tử màu trắng, ý nghĩa của hoa là tình yêu không dám nói."

Lục Uyển Đình hơi suy nghĩ cười nói "Vậy lấy cho tôi hoa bách hợp và hoa phong tín tử, phiền bà chủ phối giúp tôi."

*Hoa phong tín tử còn được gọi là hoa dạ lan hương.


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.