Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều

Chương 33: Chương 33


trước tiếp


Sáng sớm vừa hừng sáng bầu trời đã xám xịt, Lâm Nguyên từ bỏ việc ngủ nướng từ trên giường bò dậy, vào tủ lấy vali nhỏ ra, thu dọn đồ đạc trong phòng.
Ăn sáng xong, cậu ngồi ở dưới mái hiên nhà chính ôm quyển sách làm bộ đang xem, nhưng từ khóe mắt lại thường thường liếc nhìn về phía cửa sân.
Bề ngoài có vẻ bình tĩnh và lãnh đạm, nhưng đôi mắt nhỏ ấy lại lộ ra vẻ vui vẻ bên trong.
Mỗi khi Lý nãi nãi đi ngang qua, đều cười trêu chọc : "Có phải hay không đang đợi Tiểu Viêm tới đón con?"
"Không phải." Lâm Nguyên lập tức thu hồi ánh mắt nhìn lén, ngang ngược nói: "Cháu thật sự không muốn hắn tới."
Từ giữa trưa chờ đến buổi chiều, từ ban ngày chờ đến màn đêm buông xuống......
Viêm Đình đều không có xuất hiện.
Người ta nói rằng sẽ đến đón cậu, thế nhưng lại nói chuyện không giữ lời!
Lâm Nguyên tức giận đến mức ăn thêm hai bát cơm tối.
Ngày thứ hai, Lâm Nguyên dời ghế dựa vào cổng sân nhìn ra ngoài chỉ cần có xe xuất hiện là có thể nhìn thấy ngay.
Nhưng từ sáng sớm đến chạng vạng, bóng đêm bao trùm cũng không có chờ được Viêm Đình đến.
Những dòng tin nhắn cậu gửi đi giống như đá chìm dưới đáy biển, không một chút tiếng vang thậm chí không một ngọn sóng nào được khuấy lên.
Điện thoại cũng không gọi được.
Viêm Đình người này dường như đã biến mất khỏi thế giới.
Không tiếp thu nhóc con cứ việc nói thẳng , làm gì phải bỏ chạy chứ chẳng lẽ cậu còn có thể ôm chặt lấy hắn không bỏ?
Lâm Nguyên tức giận đến mức đem cuốn sách đọc cho đỡ buồn chán trên tay ném đi.
Trời nắng hai ngày liên tiếp, nửa đêm mưa thu rơi trên bầu trời kèm theo tiếng sấm rền vang.
Lâm Nguyên ngồi trên bệ cửa sổ, nghiêng đầu nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài duỗi tay năm ngón tay trong đêm tối nghe tiếng gió lạnh rít qua núi, trong lòng cảm thấy thật lạnh.
Điện thoại im bặt, ngay cả một tin nhắn rác cũng không.
Đêm khuya gió lạnh suốt đêm, cũng là lúc tâm tình đa sầu đa cảm nhất trong ngày.
Lâm Nguyên lần lượt gõ từng nhịp lên kính cửa sổ, khóe miệng bĩu môi có thể treo lên một chai nước tương.
Lão cẩu bức kia , vô sỉ lại và vô trách nhiệm.
Thậm chí không chút đáng tin cậy nào!
Chính mình thiểu năng trí tuệ mới chờ hắn nhiều ngày trời như vậy .
Lâm Nguyên tức giận mà chui vào trong ổ chăn, rầu rĩ không vui mà ngủ.
Cơn mưa đêm tí tách tí tách tới khi trời sáng mới tạnh, mặt trời mọc trên núi xa ánh ban mai rạng rỡ lộng lẫy.
Lại là một ngày mới, mọi người đang bước đi vội vã trong ánh nắng ban mai.
Dương Giang mới vừa bước vào lớp liền phát hiện nam thần đã bắt đầu phát sóng.
Hiện tại mới bảy giờ rưỡi sáng.
Vào thường ngày lúc này, Lâm.

vương tử.

Nguyên hẳn là đang ở trên chiếc giường ấm áp ngủ ngon lành.

Những người hâm mộ nhận được lời nhắc phát sóng đều bị sốc và khiếp sợ và điều đầu tiên họ nhìn thấy là chủ đề của buổi phát sóng trực tiếp hôm nay.
[Những đứa trẻ khác đều đã về nhà, khi nào bạn đến đón tôi? 】
Cái tên đã lộ ra một bụng ủy khuất xót xa lại đáng thương.
Fan mama khi nhìn thấy điều đó đã rất đau lòng và ngay lập tức dẹp bỏ những việc đang làm và đến an ủi đứa con tội nghiệp của mình
Nhưng khi màn hình truyền hình trực tiếp nhảy ra, mới thấy bức tranh phong cách không đúng lắm.
Trong màn hình Lâm Nguyên đang cầm trái bắp luộc, gặm nhấm nó như một con chuột hamster nhỏ.
Trong chớp mắt, liền gặm hơn phân nữa trái.
【??? Nguyên bảo, con ăn chậm một chút, không ai cùng con giành cả 】
【nhãi con, có phải con chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ gì không ? Sáng nay có phải là bị mộng du không?】
Lâm Nguyên cũng không xem làn đạn, gặm xong một trái lại một trái.
Không giống như lấp đầy bụng, mà giống như đang trút giận.
Trong tay không phải bắp, mà là kẻ thù.
Người hâm mộ có thể nhìn thấy sự giận dữ trong đôi mắt của cậu.
【 nhãi con, ai chọc con, nói với chúng ta , mama giúp con báo thù! 】
【 Mau đừng ăn, lại ăn đến căng hỏng bụng rồi.


Lâm Nguyên ném lõi ngô thứ năm đã ăn đi, giơ lên một con dao làm bếp và chặt trái dưa chuột màu xanh.
Răng rắc......
Dưa chuột bị cắt thành hai đoạn.
Làn đạn vắng lặng trong chốc lát, có người nhỏ giọng nghị luận.
[Tại sao tôi nghĩ thứ anh ấy cắt không phải là dưa chuột ...]
【 chém như là chém tiểu JJ của một người đàn ông.


[Phía trước dừng lái xe , sẽ bị vi phạm (Tiếng bíp thì thầm: Tôi cũng cảm thấy rằng Nguyên sắp thiến ai đó.]
Trước khi người hâm mộ có thể thảo luận về kết quả, họ đã nghe thấy nhãi con của họ người chơi hệ Phật hệ* buông ra hai từ một cách thờ ơ: "Kết thúc".
Màn hình chuyển sang màu đen ngay lập tức.
Vô tình.
Tối hôm qua Tần Miện đi tham gia tiệc rượu, nhịn không được một lát liền uống thêm vài ly.
Mang theo đầy người mùi rượu, say khướt mà về đến nhà.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, anh đã bị một bóng người kéo vào nhà và ép vào tường.
Đợi cả đêm, suýt chút nữa đến đồn cảnh sát báo người mất tích, Chu Tử Mặc ánh mắt u ám tràn đầy ác ý mà trực tiếp xử lý người ở cửa ra vào.
Tần Miện phạm tội nặng khi tỉnh lại, xương cốt đau nhức sắp rã rời toàn thân đều là xanh tím.
Chu Tử Mặc giống chó săn , một chỗ cũng không buông tha.

Khi tỉnh dậy chỉ còn một mình trên giường, thủ phạm đã đi học.
Tần Miện nắm lấy tay vịn cầu thang, run rẩy đi xuống lầu vừa định gọi điện thoại mắng Chu Tử Mặc, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Anh cũng không quan tâm đến dấu vết trên người mình có bao nhiêu ái muội, cũng không buồn thu dọn chiếc áo choàng tắm rộng rãi, cứ thế mở toang cánh cửa với đường viền cổ áo mở rộng.
"Ai ?"
Giọng điệu của Tần Miện rất không kiên nhẫn, có biết hôm nay tâm trạng Tần gia ta không tốt không ?
Vừa mở cửa nhìn thấy mặt người bên ngoài, liền nuốt những từ ngữ thô tục vào bụng.
Là người của Viêm Đình, anh mắng không được.
Lâm Nguyên đứng ngoài cửa với một chiếc vali nhỏ, ánh mắt vừa vặn rơi vào trên cổ áo ngủ đang mở của Tần Miện.
Thứ nên thấy, không nên thấy, cậu đều thấy tất cả.
Mặt đỏ tai hồng dời mắt, Lâm Nguyên cúi đầu, nhỏ giọng nhắc nhở nói: "Tần tiên sinh, ngài có thể đem quần áo chỉnh lại?"
Tôi biết ngài đã có một đêm kịch liệt, nhưng không cần thiết..
Quá phóng đãng.
Tôi vẫn còn là một đứa nhỏ.
Tần Miên vốn không không để bụng , khi bị nói như vậy cũng có chút xấu hổ.
Nắm lấy áo ngủ, xoay người chạy lên lầu, "Tôi đi thay quần áo."
Nói xong, dép lê trượt một đường làm hắn ngã tướng chó ăn phân, may mà tấm thảm đủ dày.
Mười phút sau, phòng khách.
Tần Miện mặc quần áo chỉnh tề, trở về phong cách ưu tú thường ngày.

Anh ta ngồi thẳng lưng trên ghế sô pha, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng.
Nhưng không có tròng kính.
Ăn mặc quả thực không tồi.
Nhưng người ngồi đối diện không có ý định chiêm ngưỡng nó.
Lâm Nguyên bắt lấy quả táo, gặm vài cái liền hơn phân nửa.
"Viêm Đình không cho cậu ăn no sao? Nhìn xem đứa nhỏ này đói như vậy, từ từ ăn không đủ còn có." Tần Miện đẩy mắt kính trên mũi, đem mâm đựng trái cây đến trước mặt cậu.
Ăn như thế này, ít nhất là ba ngày không ăn cơm.
Một đường tàu xe mệt nhọc, ngồi trên xe buýt mấy tiếng đồng hồ Lâm Nguyên thật sự đói bụng , gương mặt tắc đến phình phình, nói: "Tôi tìm không thấy Viêm Đình."
Tần Miện vừa mở miệng, quả táo trong tay đã rơi xuống đất.
Trong đầu nảy ra một ý nghĩ, Viêm Đình đã vứt bỏ ?
Không đúng, giá trị nhan sắc đồng học Lâm Tiểu Nguyên vẫn chưa xuống cấp, da thịt mềm mại đến mức có thể vắt ra nước, vậy tại sao lại bị bỏ rơi?
Tần Miện không thể đoán ra..
Nếu là ngày hôm qua, anh nhất định sẽ tiếp quản.
Nhưng hiện tại không được, mông còn ở đau.

Viêm Đình vứt bỏ cậu, cho nên Lâm Nguyên liền tìm đến nơi này.
Rất tốt.
Cuối cùng trên tay mình cũng có nhược điểm của con chó già đó .
Tần Miện nở một nụ cười nham hiểm, nhặt quả táo trên mặt đất lên, răng rắc gặm xuống.
Lâm Nguyên sững sờ, trợn mắt há hốc mồm.
Tại sao người này lại bất cẩn như vậy? Trên quả táo đó có một con kiến ...!ồ, hiện tại đã không có.
Tần Miện không biết gì về chuyện này, nhưng cảm thấy quả táo hôm nay hình như có mùi vị của thịt.
Hắn xem náo nhiệt không chê việc bùng lớn , "Cậu từng đi tìm Viêm Đình sao ?"
Lâm Nguyên gật đầu, ánh mắt rơi vào trên miệng hắn, nghĩ thầm con kiến kia thật xui xẻo, vô tình trở thành bữa trưa ngon miệng của người khác.
"Không tìm thấy phải không?" Tần Miện trong lòng đắc ý mà cười cười, tật xấu lại tái phát"Kia khẳng định là ở chỗ Ngụy Minh.

Cậu không biết đâu, quan hệ giữa Viêm Đình và Ngụy Minh là không bình thường.

Trước kia Viêm Đình luôn qua đêm ở chỗ của Ngụy Minh , cô nam quả nam ở chung một phòng sẽ phát sinh cái gì,hẳn là không cần tôi nói đi".
Động tác gặm quả táo của Lâm Nguyên chậm rãi dừng lại......
Nhìn thấy lời nói vô nghĩa của mình thật sự được tin tưởng, Tần Miện càng thêm kích động nói: "Tôi đã từng nghĩ rằng hai người bọn họ có quan hệ tình cảm thẳng thắn, nhưng không ngờ Ngụy Minh lại kết hôn.

Nhưng không phải vậy bất quá nó cũng không ảnh hưởng, hơn phân nửa là vì làm cho gia đình xem, đó là một cuộc hôn nhân dùng để che giấu.

"
Tần Miên lần đầu tiên lừa được người, có chút ghiền, "Tôi đoán bây giờ Viêm Đình hẳn là đang ở cạnh Ngụy Minh, đối cẩu nam nam kia có thể ở trong bóng tối đi dạo một vòng, để tôi đưa cậu tới đó."
Bắt gian kíƈɦ ŧɦíƈɦ như vậy, làm sao có thể thiếu được Tần gia này.
Trong miệng Lâm Nguyên còn ngậm nửa quả táo, đã bị Tần Miện hưng phấn mà túm ra cửa.
Một đường khác nhau vượt nhanh, rất mau tới đích.
Bên ngoài chỗ ở của Ngụy Minh Tần Miện xoa tay hầm hè, trong mắt hiện lên hai tia sáng tay cầm điện thoại di động, sẵn sàng chụp những bức ảnh tuyệt đẹp bất cứ lúc nào.
Cách đó không xa, là một trong những nhân vật chính của vụ bắt gian này, Lâm Nguyên đang dựa vào tường, nhấm nháp bánh quẩy vừa mua bên đường.
Trong khi ăn, cậu vỗ nhẹ vào bụng và cảnh báo đứa con mới ba tháng tuổi ăn ít thôi.
Nếu cứ tiếp tục ăn như vậy, sớm muộn gì cậu cũng phải mang theo nhãi con lên cầu vượt để ăn xin.
Phải hiểu được mới có thể phát triển liên tục!
Tần Miện giơ cánh tay định gõ cửa, vừa quay đầu lại đã thấy Lâm Nguyên hờ hững, Viêm Đình hình như không quan trọng hơn cái bánh năm đồng trong tay.
Cậu nhóc này vẫn còn quá ngây thơ.
Viêm Đình thế mà bỏ người ta, thật sự tội lỗi.
Thở dài, Tần Miện gõ vang cửa.
Sau hơn mười giây, cửa an ninh nhấp nháy và được mở ra từ bên trong.
Ngụy Minh trên người mặc vest tóc tai ướt đẫm mồ hôi, rõ ràng là vừa mới xong một hồi vận động kịch liệt đứng ở bên trong cửa nhìn Tần Miện đang cầm điện thoại di động chụp ảnh bốn mắt nhìn nhau.
Lâm Nguyên bước tới, vừa nhìn thoáng qua đã thấy trên vai Ngụy Minh có vết bầm mà dùng móng tay bấu vào.
Mày chậm rãi nhăn lại.
Bầu không khí có chút xấu hổ.
Về việc Viêm Đình và Ngụy Minh có quan hệ tình cảm, Tần Miện chỉ bịa ra.
Không ngờ đó là một lời tiên tri, thật đúng là hắn nói đúng.

Lâm Nguyên không nói gì, khí áp cả người rất thấp.

Đẩy Ngụy Minh ra, sải bước vào nhà.
Khi nhìn thấy chiếc bánh bị cậu niết bẹp Tần Miện không nói gì.

Lại luôn cảm thấy rằng thứ tiếp theo bị nghiền nát sẽ là đầu của Viêm Đình.
Phòng khách.
Viêm Đình đang nhắm mắt nằm trên ghế sô pha, quần áo nhăn nhúm và một số cúc áo đã rơi ra.
Đôi mày luôn lạnh lùng và sắc bén đầy vẻ mệt mỏi vì tiêu hao quá độ.
Tay áo được xắn lên, lộ ra một nửa cánh tay , trên đó còn lưu lại một dấu răng.
Trong thùng rác bên cạnh bàn trà, rất nhiều khăn giấy nhàu nát được ném ra.
Trên sàn, chất lỏng màu trắng không xác định nhỏ giọt và nó vẫn chưa được dọn dẹp.
Chói lọi, là một hiện trường sau chuyện .
Tần Miện vốn chủ trương tới bắt gian, không ngờ những gì mình nhìn thấy lại là cảnh tượng như vậy.
Viêm Đình và Ngụy Minh, hai người họ giấu rất kỹ.
Tần Miện có chút đau lòng cho Lâm Nguyên, còn trẻ như vậy đã bị đùa giỡn.
Anh ta nhấc chân bước về phía trước, muốn ôm Lâm Nguyên vào lòng an ủi nhưng lại bị Viêm Đình lạnh lùng nhìn.
Sự đe dọa tràn ngập và khốc liệt.
Tần Miện yên lặng thu hồi cánh tay.
Đều xuất quỹ, còn ăn mảnh, không phẩm vị,
Lâm Nguyên vô cảm mà nhìn mọi thứ trước mặt , tùy tay đem chiếc bánh kếp đang ăn dở vào thùng rác.
Cậu rất bình tĩnh.
Bình tĩnh lấy trong túi ra một con dao gọt hoa quả ...
"Đừng !"
"Lâm Nguyên!"
Tiếng hét của Tần Miện và Ngụy Minh đồng thời vang lên, Lâm Nguyên ném dao gọt hoa quả đi, ngây người nhìn bọn họ, "Gọi tôi?"
Hai người: "......!Không có."
Lâm Nguyên quay người lại, ánh mắt lạnh lùng từng bước đi về phía Viêm Đình.
Tần Miện nghĩ xong rồi, Viêm Đình hôm nay sợ là phải bị bóp chết ở chỗ này.
Ngụy Minh nghĩ xong rồi, bí mật của Viêm tổng sắp bị phát hiện.
Lâm Nguyên đứng yên ở trước mặt Viêm Đình ánh mắt lạnh lùng, ngưng trọng nhìn hắn từng chữ từng chữ nói: "Chú có chuyện gì muốn giải thích với tôi không ?"
Hắn đã không nhắm mắt trong gần hai ngày hai đêm, Viêm Đình mệt mỏi đến mức tầm nhìn trở nên mơ hồ.
Hắn cho rằng những gì mình nhìn thấy chỉ là ảo ảnh, làm sao anh chàng nhỏ bé lại có thể xuất hiện ở đây.
Viêm Đình dùng toàn bộ sức lực trong người sờ lên khuôn mặt dịu dàng nói với đứa nhỏ , đợi một chút hắn sẽ đón cậu về nhà ngay lập tức.
Viêm Đình muốn dỗ Lâm Nguyên muốn cậu đừng tức giận là do chính mình không tốt.,
Cánh tay vừa nhấc một tấc, liền yếu ớt buông xuống, đôi môi khô tái nhợt khẽ nhúc nhích, khó có thể phát ra hơi thở yếu ớt rất nhẹ, rất nhẹ gọi tên Lâm Nguyên, "Nguyên ...!Nguyên...".

"
Lâm Nguyên cúi xuống hôn lên môi hắn..



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.