[Fanfic] [Bác Quân Nhất Tiêu] Thâm Sâu

1



"Tiêu Chiến, diễn viên Trung Quốc nhận được cúp Ảnh đế của giải thưởng Quốc tế danh giá."


"Tiêu Chiến, gương mặt mở ra con đường mới cho nền điện ảnh Á Châu."


"Tiêu Chiến, 'Kim hùng' mới của nền nghệ thuật nước nhà."


"Nếu bạn còn nhớ 《Xin chào ngày hôm qua》 (tác phẩm đầu tay của Tiêu Chiến), xin hãy nói xin chào với Tiêu Chiến của ngày hôm qua."


_____________


Từ khi Tiêu Chiến đứng trên đài sân khấu Los Angeles nhận được cúp Ảnh đế, tên anh cho tới bây giờ vẫn chưa biến mất khỏi top hotsearch.


Khen ngợi, tất cả đều là lời khen ngợi.


Những kẻ ngày xưa chỉ biết dùng bàn phím công kích nói Tiêu Chiến là bình hoa chỉ dựa vào mặt kiếm sống, giờ cũng thuận theo chiều gió viết bài 'Tiêu Chiến mang khuôn mặt tiêu chuẩn của diễn viên Trung Hoa'.


Những bài báo này vô tình được Tiêu Chiến nhìn thấy khi đang ngồi trên xe bảo mẫu lướt weibo, anh cười, giơ tay đưa điện thoại cho trợ lý Tiểu La bên cạnh nhìn.


Tiểu La nghiêng người đọc hết, "Chiến ca, người ta khen đúng mà."


Tiêu Chiến liếc mắt, "Anh không cần cái này."


"Thôi nào!" Tiểu La ngồi đối mặt với Tiêu Chiến "Có khen là tốt rồi mà!"


"Một tuần trước họ còn đang mắng nhiếc anh."


"Vậy mới nói xưa đâu bằng nay chứ Chiến ca."


Tiêu Chiến không hề bất ngờ. Đây là những gì anh nên nhận được, trời cao chúc phúc ban cho anh khuôn mặt tinh tế và thiên phú tốt đẹp là một phần, nhưng sự cố gắng và thời gian anh bỏ ra nghiên cứu để biến thiên phú thành thực lực là nhiều hay ít chính anh cũng tự biết. Tiêu Chiến nổi tiếng thì sao? Với người hâm mộ, anh xứng đáng được tất cả biết đến.


Một tháng sau hotsearch tên anh vẫn chưa có dấu hiệu giảm nhiệt, chỉ là câu chuyện mỗi ngày chẳng phải kể về Tiêu Chiến mà chỉ nhắc đến tên anh.


Như là chuyện, gần đây, mọi người đang suy đoán tiếp theo Tiêu Chiến sẽ bắt được bộ phim tốt nào vào tay.


Trên mạng tràn ngập vô số kịch bản Online, fan rốt cuộc sẽ thích nội dung nào hơn? Cư dân mạng chia năm xẻ bảy cãi nhau loạn đến mấy hôm, nhưng dù có loạn đến thế nào, họ vẫn khống chế chặt chẽ không cho tên Tiêu Chiến xuất hiện cùng bộ phim điện ảnh về đề tài đồng tính sắp quay, 《 Thâm sâu 》 .


"Muốn đem Tiêu Chiến chạy đi", mấy chữ này trôi nổi nhiều đến mức anh có thể thuộc luôn rồi.


Nhưng chính Tiêu Chiến lại nhất quyết muốn ký tên lên bản hợp đồng của bộ phim này.


Kịch bản viết rất tốt, bối cảnh đặt ở miền tây nước Mỹ, nhân vật có hào hiệp có lạnh nhạt, ái tình có cố chấp cũng có phấn chấn, sinh mệnh tự do không hề bị ngăn trở.


Ngay lần đầu tiên mới đọc lướt qua kịch bản, Tiêu Chiến đã nói nhất định phải nhận.


Anh đã nghĩ mình muốn dùng hết khả năng để thể hiện phần cảm xúc này, nhưng đến lúc nghiên cứu tỉ mỉ hơn, Tiêu Chiến lại bất chợt sợ hãi, anh sợ dù cố gắng thế nào mình cũng chỉ có thể biểu lộ một phần vạn vẻ đẹp của câu chuyện tình yêu ấy.


Vì Tiêu Chiến rất chờ mong bộ phim này, nên cứ ba ngày hai lần anh lại thuận miệng hỏi người đại diện xem diễn viên chính còn lại đã quyết định là ai chưa, hỏi đến lần thứ ba, rốt cuộc người đại diện cũng cho anh một đáp án.


"Vương Nhất Bác."


Tiêu Chiến ngẩng đầu, ánh mắt rời khỏi màn hình điện thoại, "Vương Nhất Bác?"


Người đại diện Vân Tả gật đầu, "Sáng nay tôi vừa nhận được tin tức xác thực, đã ký hợp đồng rồi."


"Tại sao? Cậu ta không phải ca sĩ sao? Cậu ta không phải lưu lượng sao?"


Tiêu Chiến không biết Vương Nhất Bác.


Cũng không đúng, họ đều biết đến nhau, nhưng 'biết' này chẳng qua chỉ là nhận thức tên của đối phương mà thôi.


Tiêu Chiến dùng hai chữ 'lưu lượng' để miêu tả Vương Nhất Bác là rất chính xác.


Vương Nhất Bác chỉ phát một đoạn nhạc ngắn mà mới trong ba phút lượt nghe ở quốc nội đã hơn trăm vạn, còn chưa tính chuyện hệ thống lỗi vì lượt truy cập quá nhiều mà ảnh hưởng tới số liệu kết quả cuối cùng, những khi tham gia show truyền hình dù cậu có im lặng không cười từ đầu đến hết buổi thì tập hôm đó vẫn gia tăng người xem, cậu là nghệ sĩ duy nhất được xuất hiện trên trang bìa của tất cả tạp chí thời thượng, cũng là người phát ngôn của vô số sản phẩm cao cấp trong toàn Á Châu.


Thế nhưng, cậu không phải là diễn viên.


"Tại sao lại chọn cậu ta?" Vương Nhất Bác rõ ràng khác hẳn với chờ mong của Tiêu Chiến.


"Hình như cậu ta thử kính mấy lần đều được kết quả tốt đủ để thỏa mãn mấy yêu cầu cao chót vót của cả nhà sản xuất và đạo diễn, không chỉ vậy, họ còn nói Vương Nhất Bác chính là Lăng Phong họ muốn tìm."


Tiêu Chiến mở miệng nhưng rồi lại thôi, nghĩ mình dù nói gì thêm cũng vô ích. Đạo diễn nói đây là Lăng Phong ông muốn tìm, nhưng Tiêu Chiến dưới tư cách là người diễn vai chính thứ hai, Trầm Thâm, lại nghĩ cậu không phải Lăng Phong trong hi vọng của anh, cũng không thể tưởng tượng nổi Vương Nhất Bác sẽ làm thế nào để thể hiện hình tượng nhân vật vừa lạnh lẽo vừa nồng nhiệt như trong kịch bản.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.