Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Chương 1642


trước tiếp

Chương 1642

“Thích khách chạy thoát? Vậy trẫm nuôi đám phế vật các ngươi làm gì? Nhiều người như vậy nhưng không thể bắt nổi một tên thích khách.” Hoàng thượng bất mãn, bất mãn một cách sâu sắc, nếu Hoàng thượng bất mãn, chức Thống lĩnh cấm vệ quân này cũng đừng mong làm nữa.

Tim của hắn đập thình thịch, nếu Hoàng thượng không vui, sẽ không cách chức đơn giản như thế, chuyện này rơi vào đầu lúc này, hắn cũng không quản nhiều được nữa, nhắm mắt nói: “Hoàng thượng, mạt tướng vô năng không bắt được thích khách, nhưng thấy được diện mạo mơ hồ của hắn.”

“Là kẻ nào? Nói.” Biết thân phận của thích khách, còn hơn là không biết gì, sắc mặt Hoàng thượng hơi dịu lại.

Tuy Cấm vệ quân không quá chắc chắn, nhưng dùng ngữ khí kiên định nói: “Bẩm Hoàng thượng, tổng cộng có ba thích khách, lần lượt là Nam Lăng Cẩm Phàm, Tây Lăng Thiên Lâm và một hắc y nhân diện, nếu mạt tướng không nhớ lầm, người đó giống với cao thủ quật khởi trong giang hồ gần đây, Lam Cửu Khánh.”

Tử đạo hữu bất tử bần đạo, Thống lĩnh cấm vệ quân nhanh chóng bán đứng ba người bọn họ, dù ba người này có phải hay không, hắn cũng mặc kệ, chỉ cần hắn thấy đúng là được rồi.

“Nam Lăng, Tây Lăng, quả nhiên có bản lĩnh, đúng là không phí công giả ngốc nửa năm nay.” Hoàng thượng cười lạnh, ông ta vốn cho rằng người đó là Cửu đệ, không ngờ sau khi Cửu đệ bị nhốt một lần, lá gan cũng nhỏ đi rồi.

Về phần Lam Cửu Khánh, chỉ là một người trong giang hồ, căn bản không đáng để Hoàng thượng để mắt đến. Tên Lam Cửu Khánh kia mười phần** là có quan hệ với Tây Lăng và Nam Lăng, Hoàng thượng biết thân phận của thích khách, trong lòng cũng an tâm hơn đôi chút, ông ta nhìn thoáng qua Thống lĩnh cấm vệ quân đang quỳ trên đất, thầm nghĩ người này còn dùng được nên quyết định tha cho hắn một lần: “Trẫm biết rồi, lui xuống đi.”

“Tạ Hoàng thượng không trị tội, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Thống lĩnh cấm vệ quân nhặt về một cái mạng, nhanh chóng đi ra ngoài. Hắn vừa đi, sắc mặt Hoàng thượng liền trầm xuống, nói với thái giám bên cạnh: “Truyền ý chỉ của trẫm, hoãn đại hôn của Thuần thân vương và Dao Hân công chúa lại.”

Hoàng thượng cho Tây Lăng và Nam Lăng một bài học, để bọn họ biết cái gì gọi là an phận!

“Hoàng thượng…” Đại thái giám trợn mắt, kinh ngạc nhìn.

Đại hôn giữa Thuần thân vương và Dao Hân công chúa không thể chậm trễ, nếu hoãn lại, cái bụng của Dao Hân công chúa sẽ không giấu được, tuy nói là hoàng thất Tây Lăng mất mặt, nhưng Đông Lăng cũng không khá hơn là bao.

“Ừ?”

Hoàng thượng bất mãn ừ một tiếng, nhìn hắn bằng một ánh mắt muốn giết người, đại thái giám lúc này bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh, ‘cạch’ một tiếng liền quỳ rạng trên đất, liên tục xin tha.

Cạch cạch cạch… Đầu như không phải của chính mình, dốc sức dập đầu trên nền đất, trên đất rất nhanh đã tích tụ thành một vũng máu, đại thái giám dường như không biết đau, mà Hoàng thượng cũng không bảo hắn dừng lại.

Hoàng thượng như bị thành tâm của đại thái giám làm cho cảm động, thiếu kiên nhẫn, phất phất tay nói: “Đứng lên đi, trẫm biết ngươi có ý gì.”

Đại hôn của Dao Hân công chúa thật sự không thể trì hoãn được nữa, nhưng lùi lại mấy ngày cũng không sao, nếu không dạy cho Tây Lăng Thiên Lâm một bài học, Tây Lăng Thiên Lâm sẽ không nghe lời, mặc dù để hắn ở lại hoàng thành nhưng không phải để hắn có cơ hội ra tay với mình.

Đây là hoàng thành Đông Lăng, ở nơi này, điều ông ta nói mới được tính!


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.