Thập Niên 60 Xuyên Qua Làm Bà Cô

Chương 19: 19: Có Bà Cô Ở Đây


trước tiếp


Chứ không phải sao, một bé gái mới năm tuổi đang dạy dỗ vài bé trai tám chín tuổi, cái cảnh tượng này vừa nhìn đã cảm thấy buồn cười, nhưng ở núi Ngưu La lại không chút kỳ lạ nào, đó là bà cô đấy, cho dù dạy dỗ người già sáu bảy mươi tuổi thôi nên không ai có ý kiến gì cả.

Bạch Hi mặc kệ bọn họ nôn nóng, đứng nhìn những người kia bứt rứt trong lòng, mắt thấy sắp sửa được rồi, lúc này mới chầm chậm mở miệng: “Nếu muốn tôi không đi theo mọi người cũng được, thế thì mọi người phải nghe lời tôi.

”Mặc dù cô nhỏ nhưng đi lại ở trong thôn, không ai cố tình để ý đến cô, chỉ sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì, Bạch Hi nghĩ ngợi muốn tìm người xả cơn bực tức mới được, không cần việc gì cũng phải biết nhưng đại khái là việc gì cô cũng nắm được phần nào.

Tiểu Thuận Tử mấy người ngày nào cũng chạy khắp thôn, nghe thấy những lời này cũng không lạ lắm, vì vậy Bạch Hi dự tính hỏi rõ từ miệng của họ.

“Bà cô, chúng tôi nghe lời.

”“Đúng vậy, bà cô, bà nói đi.

”“Bà cô, bà có thứ gì muốn cứ trực tiếp nói với chúng tôi là được rồi.

”Thấy khuôn mặt họ nghiêm túc thành thật, Bạch Hi hài lòng gật đầu: “Thế thì tạm được.

”Tiểu Thuận Tử tò mò: “Bà cô, hôm nay sao chị Trần Nhị không dẫn bà đi chơi thế?”Bạch Hi không muốn nói cho nó biết mình đã đuổi Trần Nhị đi và bất mãn nói: “Cậu nói nhảm nhí cái gì thế, bảo cậu nghe tôi nói chứ không phải bảo cậu đặt vấn đề cho tôi.

”“À, thế, thế tôi không hỏi nữa.


”“Được rồi, nhớ lấy, các cậu đều phải nghe lời tôi, sau này tôi bảo các cậu làm gì thì cứ làm cái nấy, không được nói nhiều lời, càng không được nói cho người khác biết.

” Bạch Hi nói: “Nghe rõ chưa?”“Nghe rõ rồi.

”Thấy họ đều ngoan ngoãn trả lời, lúc này Bạch Hi mới xua xua tay.

Ngay sau đó lại gọi người lại, trong lúc Tiểu Thuận Tử bọn họ vẫn đang cảm thấy khó hiểu thì Bạch Hi đã mở cái túi vải trong tay và chia cho mỗi người một viên kẹo sữa, đã ăn kẹo sữa của bà cô ta, tới lúc đó dám không làm việc cho ta sao, xem ta trừng trị chúng mày thế nào.

“Bà cô, cái, cái này! chúng tôi có thể ăn sao?”Mỗi đứa cầm một viên kẹo sữa nhưng xem ra không một ai dám ra tay, Tiểu Thuận Tử đã hỏi ra tiếng lòng của mấy người bọn họ.

“Thích ăn hay không thì tùy, dù sao tôi cũng đã cho các cậu rồi.

” Bạch Hi nói xong liền quay người đi về nhà cây.

Mấy đứa Tiểu Thuận Tử cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, bà cô gọi chúng lại chính là muốn sau này chúng sẽ nghe lời cô nên cho thêm kẹo ăn sao?Nghe lời liền có kẹo sữa ăn, cái này có gì mà không tốt chứ, vốn dĩ chúng cũng nên nghe lời của bà cô mà.

Còn về việc Bạch Hi căn dặn không được nói cho người khác biết, mấy đứa nhóc loắt choắt làm gì nghĩ nhiều như thế, dù sao đã nói bà cô là lớn nhất, bà cô nói không được thì chúng cứ nghe theo là được rồi.


Cũng không biết là ai ra tay trước, lớp áo kẹo nhanh chóng được bóc ra và bỏ kẹo đường vào trong miệng, vị thơm ngon của kẹo sữa lập tức ngập tràn khoang miệng, ngọt đến mức khiến mấy đứa nhóc đều nheo mắt lại.

Ngọt thật đấy!Buổi tối, Bạch Hi không có thịt ăn nên đến nửa đêm đã đói bụng đến thức giấc rồi.

Cô ngồi dậy trong bất lực, sờ sờ chiếc bụng có chút teo tóp của mình, vừa tức giận vừa uất ức, chẳng phải trước khi đi ngủ đã thử ra oai một chút sao, chưa gì đã đói bụng rồi, chắc là cũng bởi vì không có thịt ăn.

Nhưng cô nghĩ kỹ lại, mình cũng đã đói đến tỉnh giấc rồi thì những người khác cũng như thế thôi.

Rõ ràng sau núi có rất nhiều thịt mà, Bạch Hi bĩu môi, nếu như cô có thể đến sau núi thì đúng là chuột sa hủ nếp rồi, muốn ăn thịt gì cũng không cần phải lăn tăn.

Càng nghĩ thì bụng càng đói hơn, Bạch Hi chỉ có thể lấy kẹo sữa ra và tháo một viên, cứ như thế ngậm viên kẹo sữa, cảm giác đói bụng ít nhiều cũng vơi đi, lúc này mới có thể mơ hồ chìm vào trong giấc ngủ.

Trong mơ hồ, Bạch Hi cảm thấy hình như mình bị cái gì đấy thu hút lấy, cô đi ra khỏi ngôi nhà cây và rời khỏi thôn đi về hướng sau núi, đi một đoạn đường rất dài rất dài, cuối cùng đi đến trước một cái hang động.

Trong hang động hình như truyền ra tiếng động gì đó, chính trong lúc Bạch Hi chuẩn bị đi vào trong xem thử bên trong có cái gì thì bỗng vang lên tiếng gà trống gáy, Bạch Hi cứ như thế bị tiếng ồn đánh thức.

Dụi dụi đôi mắt ngồi dậy, bỗng chốc Bạch Hi khựng lại, vừa nãy là một giấc mơ sao?Thật kỳ lạ, sao lại có một giấc mơ như thế chứ, vả lại còn chân thực như thế nữa, giống như cô thật sự đi ra ngoài, thật sự trải qua vậy.


Bạch Hi hơi ngờ vực, không phải thật sự đã ‘đi ra ngoài rồi chứ?Có thể hồn lìa khỏi xác sao?Hai ngày sau đó, Bạch Hi luôn thử nghiệm nhưng cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể hồn lìa khỏi xác, điều này khiến cô vừa thất vọng vừa bất lực.

Con nhóc Trần Nhị hai hôm nay mới sáng sớm đã đi cắt cỏ lợn, lần này đi ngang qua ngôi nhà cây đều buông nhẹ tay chân, vừa qua khỏi liền nhanh chân chạy, chỉ sợ Bạch Hi nhìn thấy đòi đi theo khiến Bạch Hi tức giận đến mức nghiến răng ken két.

Nhưng trong lòng cô vẫn ghi nhớ chuyện sau núi có hang động hay không chứ cũng không phải nôn nóng đi theo Trần Nhị cắt cỏ lợn.

Kể từ khi Bạch Hi cho Tiểu Thuận Tử mấy đứa nhóc kẹo sữa, những đứa nhóc lần nào đi chơi ngang qua ngôi nhà cây đều sẽ nghiêm túc đứng chờ một lúc xem thử Bạch Hi có chuyện gì cần chúng phải làm hay không, không có thì chúng sẽ bỏ đi chơi.

Còn Bạch Hi có khi sẽ bảo chúng đi tìm đá trứng ngỗng, có khi sẽ bảo chúng đi hái hoa, nói chung là bất kể thứ gì, chính là cô nói cái gì thì chúng làm cái nấy.

Mới hai ngày Bạch Hi đã từ miệng của mấy đứa nhóc Tiểu Thuận Tử nghe ngóng được tin tức.

Mặc dù chúng không hiểu lắm nhưng nghe người lớn trong nhà nói nên cũng biết học lỏm, bây giờ đang học lại cho Bạch Hi nghe.

“Ý của họ là số lượng giao nộp lương thực nửa cuối năm đã có rồi sao?”Tiểu Thạch Đầu gật đầu: “Bà cô, tôi nghe cha mẹ tôi nói đấy, chính là nửa năm sau phải nộp nhiều hơn nửa năm trước một chút, mặc dù thu hoạch của nửa năm sau bây giờ xem ra cũng khá tốt nhưng cũng không biết tiếp theo sẽ như thế nào, họ đều đang rất buồn rầu đấy.

”Tiểu Thuận Tử bọn chúng đứng bên cạnh cũng không còn nụ cười như mọi ngày, chúng cũng trở nên buồn bã.

Bọn chúng mặc dù còn nhỏ nhưng cũng biết lương thực nộp lên nhiều thì chúng sẽ không thể ăn no, không phải ai cũng muốn đói bụng.

Bạch Hi vừa nghe xong đã lập tức hiểu rõ rồi, hèn như là như thế.


Thần thái của những người trong thôn hai hôm nay đều hơi kỳ lạ, nhưng cô lên tiếng hỏi thì đám người kia lại không chịu nói, cũng phải thôi, ai bảo Bạch Hi mới năm tuổi, họ đều cảm thấy có nói với cô cũng nghe không hiểu.

“Bà cô, chúng ta thật sự phải chịu bụng đói sao?” Một đứa bé trai không chịu nổi lên tiếng hỏi.

Bạch Hi còn chưa mở miệng nói thì Tiểu Thuận Tử đã trợn mắt nhìn nó một cái: “Cậu hỏi bà cô thì sao bà cô biết được cơ chứ.

”Sao cô lại không biết chứ, cô cũng không phải là một đứa trẻ mới năm tuổi thực sự! Bạch Hi bất mãn liếc Tiểu Thuận Tử một cái: “Cậu là bà cô hay tôi là bà cô?”Tiểu Thuận Tử ngượng ngùng gãi gãi đầu xin lỗi: “Bà cô, tôi sai rồi, tôi sai rồi.

”Bạch Hi cũng không phải thực sự muốn tính toán với Tiểu Thuận Tử, cô là một con cửu vĩ hồ tiên, sao lại đi so đo với một thằng nhóc người phàm chứ, như thế thật sự không có cảm giác thành tựu gì cả.

“Yên tâm, có bà cô tôi ở đây sẽ không để tụi cháu phải đói bụng đâu.

”Tiểu Thạch Đầu: “Bà cô, cha mẹ tôi đã nói rồi, bây giờ người trong thành phố đều đang đói bụng đó.

” Mặc dù bà cô là bà cô những tuổi vẫn còn nhỏ đấy.

“Đó là người trong thành phố.

” Ngón tay nhỏ của Bạch Hi chỉ về phía sau núi: “Chúng ta và họ khác nhau, chúng ta có sau núi đấy, sau núi có thỏ rừng gà rừng.

”.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.