Thập Niên 60 Xuyên Qua Làm Bà Cô

Chương 25: 25: Bị Ghét Bỏ


trước tiếp


Bạch Hi cũng không có cảm giác gì, sau khi đi xuống núi, ở bụi cỏ ven đường lại nhìn thấy Tiểu Linh Hổ một lần nữa ngậm một đóa hoa nằm chờ ở đó, cô hơi sửng sốt, nhưng cũng không nói gì.

Ngược lại mấy người Tiểu Thuận Tử lại kinh ngạc.

“Ô, bà cô, con mèo hoang đã chạy đến đây rồi này.

”“Còn nhanh hơn chúng ta nữa!”“Bà cô, mèo hoang này hình như vẫn luôn muốn đi theo người đó.

”Bị nhận thành mèo hoang trong lòng hổ nhỏ rất là tức giận, nhưng nó cũng không dám biểu hiện ra ngoài, hơn nữa, còn chính Bạch Hi đưa ra kết luận này, nó còn chưa ôm được đùi, nào dám kiêu căng khó thuần, đương nhiên phải tỏ ra ngoan ngoãn vô hại.

Bạch Hi đứng yên, nhìn Tiểu Linh Hổ từng bước một đi đến trước mặt cô, lông tóc trên người nó ngày càng hỗn loạn, dường như chạy rất vội vàng, bây giờ nó vẫn còn hơi thở gấp, thậm chí chân nó cũng hơi run lên, nhưng vẫn kiên cường chống đỡ.

Sau khi bước đến chỗ Bạch Hi, Tiểu Linh Hổ đứng yên, khó khăn ngẩng đầu lên, muốn đưa bông hoa đang ngậm trong miệng cho Bạch Hi, ngao ngao hai tiếng.

Tôi sẽ nghe lời, cũng sẽ không hại người lung tung, tôi sẽ ăn rất ít, tôi sẽ mau lớn, tôi lớn lên rồi về sau có thể cho cô ăn rất nhiều những món thịt rừng ngon, đường lên núi tôi sẽ đi quen, tôi sẽ trở nên đẹp mắt hơn, mang theo tôi sẽ không mất mặt……Bạch Hi nhìn Tiểu Linh Hổ vài giây, lúc này mới vươn tay.

Trần Nhị ở một bên muốn ngăn cản: “Bà cô, mèo hoang này……” Cô nhóc vẫn không muốn bà cô nuôi con mèo hoang không rõ nguồn gốc lai lịch này, vài hộ người trong thôn cũng nuôi mèo mà, không chỉ vậy những con mèo kia cũng rất siêng năng, có thể bắt được chuột.

“Tôi sẽ chú ý!”Giọng nói ngây thơ, nhưng lời nói lại cực kỳ chắc chắn, Trần Nhị nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Hi, biết rằng có nói gì nữa cũng vô dụng, cho nên lập tức im lặng.


“Bế nó lên đi.

” Bạch Hi cầm hoa, lại liếc mắt nhìn Tiểu Linh Hổ một cái, trong ánh mắt chờ mong của nó, mở miệng nói.

Nghe được lời này của Bạch Hi, vẻ mặt của những người ở đó không giống nhau, đám người Tiểu Thuận Tử thì cảm thấy vui vẻ, còn Trần Nhị lại lo lắng, nhưng mà vui vẻ nhất, vẫn là Tiểu Linh Hổ, nó vui vẻ cười nhe răng.

Trần Nhị cõng giỏ tre, không thể ôm Tiểu Linh Hổ được, mà những người khác muốn ôm, Tiểu Linh Hổ lại không chịu, cho nên nó cứ thế đi theo bên cạnh Bạch Hi, từng bước một đi đến ngôi nhà trên cây.

Nó muốn cho Bạch Hi biết, cho dù bây giờ nó rất nhỏ yếu, thế nhưng cũng không phải là phiền toái.

Chỉ là khi đứng ở dưới cầu thang ngôi nhà trên cây, Tiểu Linh Hổ ngẩng đầu nhìn lên ngôi nhà trên cây, nếu không phải trên mặt có lông, nhất định có thể nhìn thấy vẻ tuyệt vọng và xấu hổ trên mặt nó.

Tiểu Sơn Tử vừa thấy, lập tức xung phong nhận việc nói: “Bà cô, tôi giúp ngài ôm nó đi lên được không?”Bạch Hi gật đầu, dẫn đầu một bước đi lên lầu.

“Này, mày bé như thế, không thể tự mình đi lên, bà cô muốn để tao giúp mày.

”Tiểu Sơn Tử vui sướng hài lòng đặt đồ trong tay xuống, ngồi xổm xuống duỗi tay muốn ôm Tiểu Linh Hổ.

Mặc dù bị vật nhỏ này ghét bỏ, nhưng nhìn thấy nó thông minh như vậy, trong lòng nó cũng ngứa ngáy, chỉ hận bản thân không thể nuôi được, đáng tiếc mỗi lần nó đến gần, vật nhỏ này lập tức ghét bỏ tránh xa nó, hoặc là rống lên với nó.


Có được sự đồng ý của bà cô, vừa lúc nó có thể quang minh chính đại ôm một cái.

Tiểu Linh Hổ còn muốn né tránh, nhưng vừa lúc Bạch Hi quay đầu lại nói chuyện với Trần Nhị, quét mắt liếc nó một cái, nó lập tức tỏ ra ngoan ngoãn.

Tiểu Sơn Tử bế Tiểu Linh Hổ lên, trên mặt lập tức lộ ra vẻ hưng phấn cười cười, chọc cho mấy nhóc đồng bọn khác cũng phải ghen tị, thật ra bọn chúng cũng muốn ôm, nhưng nếu bà cô muốn nuôi thì bọn họ không thể muốn được nữa, vả lại, con mèo hoang này đã nhận bà cô, những người khác muốn chạm vào đều không được.

Tuy rằng Tiểu Linh Hổ miễn cưỡng để Tiểu Sơn Tử ôm lên, nhưng lại nghiêng đầu sang một bên, chết sống không chịu quay đầu lại với Tiểu Sơn Tử, sự ghét bỏ và kháng cự của nó không hề che giấu tí nào.

Tiểu Sơn Tử bị ghét bỏ, có hơi khó chịu, nhưng nghĩ kĩ lại, dù sao cũng ôm được lên rồi, vì thế lại vui vẻ nhếch miệng cười: “Mày yên tâm, tao sẽ không để mày bị ngã đâu.

”Tiểu Linh Hổ: “……” Sao nó lại cảm thấy lời này giống như đang uy hiếp nhỉ?“Bẩn quá, phải tắm sạch.

” Bạch Hi đi được một nửa bậc thang, đột nhiên nhớ ra quay đầu lại nói với Tiểu Sơn Tử đang chuẩn bị đi lên bậc thang một câu.

Tiểu Sơn Tử ngẩn người, ngửa đầu nhìn Bạch Hi, lại nhìn nhìn Tiểu Linh Hổ trong lòng, kinh ngạc hỏi: “Bà cô, ngài nói phải tắm rửa cho nó?”“Đúng vậy.

” Bạch Hi đáp, nhìn nhìn Tiểu Sơn Tử, nghĩ thầm, bộ dạng cậu ta như thế, chắc là muốn tắm rửa cho Tiểu Linh Hổ, nếu như làm không tốt sẽ mất nửa cái mạng.


Đương nhiên, là Tiểu Sơn Tử mất nửa cái mạng hay là Tiểu Linh Hổ mất nửa cái mạng thì không còn phải xem.

“Trần Nhị, lát nữa cô qua đây, cùng Tiểu Sơn Tử mang vật nhỏ này đi tắm rửa, sau khi khô ráo hãy rồi bế lên đây cho tôi.

”Bạch Hi đã lên tiếng, Trần Nhị đương nhiên không thể không muốn, cô nhóc ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, lúc này Bạch Hi mới tiếp tục đi lên lầu.

Cho nên Tiểu Sơn Tử đành phải ôm Tiểu Linh Hổ ở đứng dưới ngôi nhà trên cây.

Tiểu Linh Hổ ngửi ngửi mùi trên người mình, có hơi xấu hổ buồn bực, mình cũng đâu có hôi lắm.

Bạch Hi không ở trước mặt, Tiểu Linh Hổ đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn để Tiểu Sơn Tử ôm, nó nhanh chóng giãy giụa, thoát khỏi vòng tay của Tiểu Sơn Tử.

Vốn dĩ Tiểu Sơn Tử đang ôm Tiểu Linh Hổ, vừa lúc bị vài người Tiểu Thuận Tử và Tiểu Thạch Đầu vây quanh xem, trong lòng nó cảm thấy rất vui thích, nhưng đột nhiên Tiểu Linh Hổ giãy giụa thoát khỏi vòng tay nó chạy qua một bên, nó lập tức đổi nét mặt.

“Bà cô……” Nó mở miệng muốn cáo trạng, nhưng mới hô lên hai chữ, câu nói tiếp theo đã lập tức nuốt xuống.

Bởi vì Tiểu Linh Hổ đang nhe răng uy hiếp nó.

“Khụ khụ khụ……” Tiếng Bạch Hi ngây ngô ho khan mấy tiếng từ phía trên truyền xuống, rõ ràng là âm thanh rất nhỏ, nhưng mấy người bọn họ đều có thể nghe được, mà khi nghe thấy tiếng ho khan của Bạch Hi, Tiểu Linh Hổ lập tức ngoan ngoãn thu lại biểu tình trên mặt.

Tiểu Linh Hổ ngẩng đầu nhìn lướt qua ngôi nhà trên cây, thấy bên trên không phát ra âm thanh nào, lúc này trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Quay đầu liếc nhìn đám người Tiểu Sơn Tử, Tiểu Linh Hổ trong miệng hừ một tiếng, khịt mũi khinh thường phải ngồi xổm dưới ngôi nhà trên cây với bọn họ, nó ở dưới cầu thang xoay xoay hai vòng, dùng lực nhảy dựng lên, sau đó lại nhảy thêm mấy cái, lên được vài bậc thang, ngồi xổm trên đó.


Hừ, vì mặt mũi của chủ nhân, ta sẽ không so đo với một đám nhóc con người các ngươi.

Không sai, Tiểu Linh Hổ hiến lễ vật, Bạch Hi cũng đã tiếp nhận, cho nên nó tự động coi bản thân là thuộc hạ của Bạch Hi, nhận cô là chủ.

Đừng nói cái gì mà linh thú làm linh sủng cho con người là mất mặt, chủ nhân của nó cũng không phải là con người bình thường mà là người rất mạnh mẽ, tuy rằng nó cũng không biết là mạnh cỡ nào, nhưng trực giác nói cho nó biết, chắc chắn không sai khi ôm chặt cái chỗ dựa mạnh mẽ này.

Cha mẹ nó đã mất khi nó được sinh ra, nếu không phải dựa vào trực giác nhạy bén của nó thì nó cũng đã sớm chết từ lâu.

Tiểu Linh Hổ biểu hiện ra ngoài như vậy làm cho đám người Tiểu Sơn Tử yêu thích không thôi, một chút cũng không thèm để ý việc mình bị ghét bỏ, sôi nổi vây quanh.

“Tớ muốn chạm vào nó.

” Tiểu Thạch Đầu ngo ngoe rục rịch nói.

Tiểu Linh Hổ nhe răng với cậu ta, mi dám!Tiểu Thuận Tử cũng không cam chịu rớt lại phía sau: “Tớ, tớ cũng muốn ôm một tí.

”Ta cắn mi! Tiểu Linh Hổ lập tức quay đầu trừng mắt nhìn nó.

Nếu không phải biết Tiểu Linh Hổ này đã là của Bạch Hi, thì có lẽ mấy người Tiểu Thuận Tử còn hơi đâu để ý tới việc nó nhe răng trợn mắt, đã sớm không màng tất cả mà ra tay rồi.

.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.