Thập Niên 60 Xuyên Qua Làm Bà Cô

Chương 35: 35: Tiểu Hắc Cứu Người


trước tiếp


Tiểu Linh Hổ dám có ý kiến à?Đương nhiên là không có, được chủ nhân ban cho cái tên, bất kể như thế nào, cứ lấy đi là được, hơn nữa, nó cũng không cảm thấy cái tên này có gì không tốt.

Được gọi tên, Tiểu Hắc đã rất vui rồi, nó thích thú nhảy sung sướng trong ngôi nhà trên cây một lúc lâu.

Thật ra Bạch Hi cũng không nghĩ ra là nên đặt tên cho nó, là Trần Nhị hỏi Tiểu Linh Hổ tên gọi là gì, vì vậy Bạch Hi trong ánh mắt mong đợi và khao khát của nó, hơi suy nghĩ một tí, thuận miệng phun ra hai chữ.

Mà sau khi người dân trong thôn nghe được Bạch Hi đặt cho Tiểu Linh Hổ cái tên này, đều kinh ngạc há hốc mồm, khoảng mấy ngày liền cũng chưa tiêu hóa được.

Có người hỏi Bạch Hi, tại sao lại gọi là Tiểu Hắc, Bạch Hi không hề nghĩ ngợi mà trả lời, thuận tiện thuận miệng.

Nhìn vẻ mặt đương nhiên của Bạch Hi và dáng vẻ không muốn suy xét thay đổi, cái này, cho dù có người muốn nói cho Bạch Hi biết cái tên này không thích hợp với hổ con, cũng không dám nói.

Nói như thế nào, bà cô đã bảo thuận miệng như vậy, sao bọn họ còn có thể nói là không tốt.

Hơn nữa, một cái tên thôi, bà cô muốn gọi là gì, thì kêu là cái đó.

Chủ yếu là, người trong thôn cũng cảm thấy, dù sao bà cô còn nhỏ, cũng chưa đọc qua mấy cuốn sách tranh nào, lại càng chưa từng đi học, có thể đặt được cái tên này cũng không tồi.

Nếu như để Bạch Hi biết được những ý nghĩ này của người trong thôn, nhất định sẽ tức giận, lấy hết tên của người trong thôn ra gọi một lần.


Cũng bởi vì trình độ đặt tên tùy tiện này của Bạch Hi, thế cho nên có một lần phải đặt tên cho một đứa bé mới sinh trong thôn, Bạch Hi thích thú xung phong muốn nhận việc này, thiếu chút nữa đã làm cho cha mẹ của đứa trẻ sầu đến phát khóc, đương nhiên, đây là chuyện sau này.

Đã qua nửa tháng chín, mắt thấy còn nửa tháng nữa là đến vụ mùa thu hoạch lúa nước, nhưng thời tiết vẫn nóng như vậy.

Ngủ trưa tỉnh lại.

Bạch Hi xem xét liếc mắt một cái nhìn ra bên ngoài, nhớ đến lúc ăn trưa Mã Liên Nhi đã nói chỉ còn lại mấy cân thịt, vì thế nói với Tiểu Hắc: “Trong nhà không còn nhiều thịt.

”Tiểu Hắc lập tức đứng lên, chủ nhân, hiện tại tôi đây sẽ vào núi xem thử.

Bạch hi khinh thường nhìn nhìn nó: “Mi đừng lại giống như lần trước, vác một thân thương tích trở về.

”Nửa tháng trước, Tiểu Hắc vào núi, trong lòng tràn đầy tự tin, cảm thấy nhất định có thể săn được hai con thỏ rừng trở về, nào biết vận may lại không tốt, vừa lúc gặp phải một đám lợn rừng đi kiếm ăn, vì thế thỏ rừng thì không kiếm được, lại kéo thân thể mình đầy thương tích trở về, bị Bạch Hi giáo huấn vài ngày.

Tiểu Hắc vừa nghe xong, lại xấu hổ yếu ớt nói, chủ nhân, đấy là chuyện trước đây, bây giờ tôi so với lần trước đã lớn hơn một ít.

“Đi thôi, ra ngoài đi dạo.

”Bạch Hi vừa dứt lời, Tiểu Hắc đã vội vàng ngậm giày của Bạch Hi đến, sau khi Bạch Hi mang giày vào, nó lại dùng móng vuốt và đầu mở cửa ra, đi theo sau Bạch Hi ra ngoài.


Có Tiểu Hắc đi theo, người trong thôn dường như cũng không còn quá lo lắng việc Bạch Hi đi lại trong thôn một mình nữa.

Trải qua một tháng này, mọi người cũng đã dần quen với sự tồn tại của Tiểu Hắc.

Mặc dù có đôi khi Tiểu Hắc rời khỏi nhà trên cây đi tiểu tiện, trên đường gặp phải người trong thôn, cũng chỉ liếc mắt một cái rồi lạnh nhạt rời đi, không hề dừng lại, càng không cần phải nói đến việc dọa người khác.

“Chào bà cô.

”“Bà cô, đưa Tiểu Hắc đi dạo sao.

”“Bà cô, Tiểu Hắc hình như lớn hơn một ít thì phải.

”“……”Cũng có người tò mò hỏi: “Bà cô, Tiểu Hắc có ăn nhiều không?”“Rất nhiều!”“Bà cô, Tiểu Hắc ngủ có ngáy không?”Bạch hi suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Không nghe thấy.

”Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn người hỏi chuyện nọ, trong mắt hổ hiện lên vẻ khinh thường, thật sự nghĩ tôi là mèo à, tôi là linh hổ, làm sao có thể ngáy ngủ được.

Còn chưa đi đến dòng suối, Bạch Hi đột nhiên mày nhăn lại, quay đầu nói với Tiểu Hắc: “Mau đi cứu người.


”Cô vừa dứt lời, Tiểu Hắc đã lập tức lao về phía dòng suối, sau đó không nói hai lời đã nhảy xuống suối, bơi đến chỗ đứa trẻ đang không còn sức lực sắp chìm xuống kia, không ngừng dùng thân thể một lần lại một lần đẩy cậu ta lên.

Dù sao nó cũng còn nhỏ, sức lực có hạn, không thể lôi một đứa trẻ tám tuổi lên bờ được, cho nên mới phải tranh thủ thời gian để đứa nhỏ này không bị chìm xuống.

Mà lúc này, xa xa các dân làng nghe được tiếng kêu đã chạy đến chỗ dòng suối.

Rất nhanh, cậu bé đã được cứu lên bờ, mà lúc này Tiểu Hắc cũng đang cố hết sức để bò lên bờ, lắc lắc thân mình rũ nước trên người, đi đến dòng suối chỗ Bạch Hi.

Bạch Hi sờ sờ đầu Tiểu Hắc tỏ vẻ hài lòng, nhưng lại sờ ướt cả tay, cho nên có hơi ghét bỏ lấy khăn tay ra, lau lau tay.

Tiểu Hắc vừa nhìn thấy, chỉ đành phải yên lặng nhích người sang bên vài bước, phơi mình dưới ánh nắng để lông nhanh khô.

Ngôi làng lớn như vậy, chuyện xảy ra ở dòng suối rất nhanh đã bị truyền đi khắp nơi, càng ngày càng có nhiều người chạy tới.

Rất nhanh, một cặp vợ chồng rõ ràng không phải người trong thôn đang thở hổn hển chạy đến, hai người sắc mặt trắng bệch, dường như cũng mới biết người rơi xuống nước chính là con trai của mình.

Mà đi theo sau hai người, còn có Trần Đại Liễu.

Cậu bé được Tiểu Hắc giúp đỡ kịp thời, cũng không uống quá nhiều nước, cũng không ngất xỉu, đương nhiên lại càng không có vấn đề gì lớn, chỉ là bị sặc không ít nước mà thôi.

Người đàn ông kia sau khi sợ hãi giơ tay lên với đứa con trai, nhưng nhìn khuôn mặt tái mét của đứa trẻ, cuối cùng cũng không thể đánh xuống, giận dữ mắng: “Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, bảo mày không được chạy lung tung, rất nguy hiểm, mày đây là chán sống, muốn tự sát đúng không?”Cậu bé rốt cuộc sợ hãi, cậu ta chôn đầu vào trong lòng ngực mẹ, hai mắt đỏ hoe, ngoại trừ ho khan ra, còn lại không nói được lời nào.

Người phụ nữ đau lòng cho đứa con trai, lúc này nghĩ lại mà vẫn thấy sợ, vừa khóc lóc, vừa ôm chặt lấy cậu con trai, thấy chồng tức giận, không khỏi nói: “Anh đừng mắng thằng bé, nó đã thế này rồi, anh muốn mắng thì cũng phải chờ nó tốt hơn rồi mắng.


”Trần Đại Liễu và vài người trong thôn khuyên vài câu, lúc này mới làm cho vợ chồng hai người bình tĩnh lại.

Đỡ con trai dậy, hai vợ chồng không ngừng nói lời cảm ơn đối với những người dân đã xuống nước cứu con trai họ.

“Cảm ơn anh, thật sự rất cảm ơn anh, nếu không phải anh đã cứu con trai tôi, thằng bé……”Người cứu chính là cha của Lý Trụ, người đàn ông thật thà này được hai vợ chồng mặc quần áo chỉnh tề, không có lấy một miếng vải vá nào nói lời cảm ơn, có hơi xấu hổ xua tay.

“Đừng, đừng, đừng cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì cảm ơn bà cô đi, là do lúc nãy Tiểu Hắc của bà cô đã nhảy xuống nước đẩy con trai cô lên, mới để thằng bé không uống quá nhiều nước, nếu không chờ đến lúc tôi chạy tới, người như thế nào còn chưa chắc.

”Bà cô?Tiểu Hắc?Ngoại trừ những người lúc đầu đang làm việc ở gần đó, nhanh tay nhanh chân chạy đến thì vừa hay nhìn thấy Tiểu Hắc đang cứu một đứa bé, còn lại những người khác ít nhiều cũng nghe được từ trong miệng mấy người chạy đến trước chuyện này, tất cả đều rất kính nể Tiểu Hắc, dù sao cũng là một con hổ, đã không đả thương người thì thôi, lại còn cứu người, đây thật sự là một chuyện lạ.

Đương nhiên, cũng là do được bà cô nuôi tốt.

Đôi vợ chồng vừa nghe xong, đã lập tức muốn đi đến nói lời cảm ơn, nhưng khi được dẫn đến trước mặt Bạch Hi, hai người đồng thời sửng sốt.

“Đây.

Đây là bà cô?” Một cô bé?Mà khi nhìn thấy Tiểu Hắc, bọn họ còn cho rằng đó là một con chó lớn, hai người lại càng trợn tròn mắt.

“Tiểu Hắc? Đây, đây là có phải là một con hổ con không?” Nếu không phải nhìn thấy trên người con hổ còn đang bị ướt, lại thấy các dân làng đồng loại gật đầu, vợ chồng hai người nhất định sẽ không tin.

.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.