[Fanfic] [Bác Chiến] Tôi Không Thể Sống Thiếu Em

Chương 11: Ký ức của Tiêu Chiến


trước tiếp

Từ khi bắt đầu đi làm lại, thời gian ngủ của Tiêu Chiến càng ngày càng ít, cứ thế, buổi sáng trốn học hoặc ngủ trên lớp càng gia tăng.

Điều kì lạ là dường như Tiêu Chiến cảm thấy, ánh mắt Vương Nhất Bác nhìn hắn càng ngày càng lạnh đi. Thật sự đáng sợ mà...

Mà Tiêu Chiến cũng đã về lại chỗ ngồi của mình, Uông Trác Thành thì càng ngày càng thấy thằng bạn mình thật sự GAY lắm rồi ! 

Một ngày, Uông Trác Thành bực mình đi ngang qua Tiêu Chiến, không thèm nhìn hắn lấy một lần.

Tiêu Chiến mất hứng khi mình vẫy tay nhưng Lão Thành lại bơ triệt để, hắn bĩu môi chạy đến khoác vai cậu.

" Mới bị đá hay sao ? Mặt như đống phân thế ! "

" Hừ ! "

Quái. Không thèm phản kháng ?

" Làm sao thế đại ca của tôi ! "

" Mày đi tìm Nhất Bác của mày đi. "

Trác Thành bỏ đi trước, mặc kệ Tiêu Chiến đứng ngẩn người ở đằng sau. 

Chốc lát mặt Tiêu Chiến méo mó vì cười đến bán mạng, hắn chạy đến sau lưng cậu, lời nói vì cười mà có chút không rõ ràng, đại khái thì...

" Thì ra là ái phi ghen à, thôi mà, gần đây Trẫm quên ân sủng ngươi,làm ngươi cô quạnh một mình trong căn phòng trống ! Trẫm thật có lỗi... thôi đêm nay trẫm qua hầu hạ cho giấc ngủ ái phi được an nhàn hơn, ái phi xem có được hay không ? "

Mặt Trác Thành bây giờ đen cực kì đen, thằng bạn mình thật sự là não có vẫn đề.

" Mày bị điên à, tránh xa tao ra một chút. "

Hai người một người chạy một người đuổi, không màng đến những người xung quanh, nhìn như cặp tình nhân rong ruổi nhau, thật sự ngứa mắt mà.

Nói là vậy, nhưng cuối cùng Tiêu Chiến vì không được Trác Thành cho vào nhà nên đành lết xác đi làm, hắn thật sự muốn nghỉ nhưng không có lí do chính đáng a ! 

---- Bar KiNGLoVE -------
Tống Kế Dương khoác tay Vương Hạo Hiên đi ra, ân ân ái ái trước mắt bao nhân viên, trong đó có Tiêu Chiến. Hắn trăm lòng khinh bỉ.

" Các người có thể lựa một chỗ nào kín đáo một chút không được sao ? Vẫn cứ thích trước mặt cẩu F.A ân ái ái ân ? "

Tống Kế Dương mở mắt to thật to, tỏ vẻ vô tội :" Cảm xúc tự nhiên của con người sao phải giấu giấu diếm diếm, bằng không cậu cũng tìm một vị tỷ tỷ xinh đẹp mà ái ân lại với chúng tôi là được chứ gì ! "

Tiêu Chiến không thèm cãi, bỗng bên cửa có một trận xôn xao không nhỏ, Vương Hạo Hiên bảo Tiêu Chiến ra xem có chuyện gì, hắn gật đầu, uể oải đi ra.

Chỉ là hắn không ngờ rằng lại thấy Vương Nhất Bác ở loại địa phương này, hắn vừa muốn trốn thì lại bị hành động của Nhất Bác làm cho dừng chân. 

Có rất nhiều nữ phục vụ cùng nam phục vụ ( Gay ) bu xung quanh y nhưng nhìn y rất chật vật, không như những vị khách thường đến loại địa phương này, y vừa tránh lại né, gương mặt mang nét miễn cưỡng cực kì.

Tiêu Chiến thở dài, hắn thật sự không nỡ đứng nhìn, đành ra ngoài giải vây.

Tiêu Chiến cao mét 80 nên rất dễ chen vào đám đông, hắn nói lớn.

" Mấy vị tỷ tỷ này tha cho em trai tôi được không, nó còn chưa đủ tuổi đâu. "

Trong quán ai cũng rất quý Tiêu Chiến nên cũng rất biết điều mà luyến tiếc rời đi, Tiêu Chiến quay qua cái - con - người vừa được mình cứu giúp mà lại đem đôi mắt sâu - như - lưỡi - kiếm để nhìn hắn kia mà cười nói :" Cậu còn chưa đủ tuổi để vào đây đâu, mau về nhà đi. "

" Đừng ra lệnh tôi. "

" Rồi rồi đại ca, em sai rồi, để em tiễn anh về, được chưa ạ ??? "

Tiêu Chiến thật sự giễu cợt, hắn đành cung kính đưa phật về nhà, nhưng Nhất Bác nhất quyết không đi, dần dần, nhiều người càng đem hai người làm tiêu điểm, Tiêu Chiến chỉ đành đem Vương Nhất Bác vào trong phòng nhân viên, bây giờ ai cũng làm việc nên căn phòng này có thể tùy tiện sử dụng.

Tiêu Chiến mang một ít bia cùng mồi nhắm, hắn ngồi xuống bên cạnh Vương Nhất Bác, chỉ là hai cách ngồi cũng có thể nhận biết được tính cách của hai người.

Một người lạnh lùng tôn nghiêm.

Một người phóng khoáng vui vẻ.

Hai người hai vẻ đối lập lại tạo nên mộ bầu không khí cực kì hài hòa.

Tiêu Chiến là người mở lời trước, hắn đưa lon bia cho Vương Nhất Bác. 

Đợi một hồi không thấy y nhận, hắn kém 1 giây nữa thu tay về thì y lại nhận lấy.

Tiêu Chiến có chút thụ sủng nhược kinh.

" Không nghĩ cậu sẽ nhận. "

" Anh làm ở đây ? "

" Hử ? " Tiêu Chiến vừa nhấp một ít bia, hắn đưa mắt nhìn Vương Nhất Bác. 

" Ừ ! Làm thêm ở đây, có gì kì lạ sao ? "

"...Tôi tưởng anh đến loại địa phương này..."

Y quay mặt đi, mấy lời sau thật sự không biết nên thốt lên thế nào. Thế nhưng Tiêu Chiến vẫn hiểu được ý của y, hắn cười ha hả :" Thì ra là cậu đến tìm tôi, không ngờ lão Vương lại quan tâm tôi như thế, tôi thật sự thụ sủng nhược kinh a ! "

" Im miệng, tôi chỉ vô tình thấy anh một lần ! "

" Được được, là vô tình thấy tôi nên vô tình chạy đến đây xem tôi ra sao, thế nào ! "

Vương Nhất Bác câm nín, thật sự là y đã hiểu lầm hắn, vào thời gian sau trước đó Nhất Bác có chút chán ghét Tiêu Chiến, cho dù biết hắn đồi bại nhưng cũng không đến nỗi tùy tiện tìm nữ nhân để thõa mãn đi, nghĩ vậy, không hiểu vì sao y có chút ghê tởm. 

Vã lại đoạn đối thoại của Tiêu Chiến với Uông Trác Thành lại tình cờ được y nghe thấy, suy nghĩ Tiêu Chiến là loại người đáng kinh thường của Nhất Bác lại nỗi lên.

Vì chuyện này mà mấy đêm nay y không ngủ được, cuối cùng lại không hiểu vì sao tìm đến đây. 

Đêm nay Vương Nhất Bác phá lệ uống chất kích thích có cồn, y nhấp một ít, gương mặt nhăn lại đầy khó chịu.

Nhìn thấy màn này, hắn bật cười :" Cậu thật kì lạ, những thứ vui vẻ trên này xem ra cậu cái gì cũng chưa thử. " 

" Có gì vui sao ? 

" Ừ ! Cậu thật kì lạ, cậu không như ông ta. "

" Ông ta ? "

" Ừ... một tên cặn bã vô liêm sỉ. "

Tiêu Chiến đã lâu không uống bia, hắn lâng lâng, mọi thứ rất mơ hồ, hắn chỉ biết trong lòng đang rất khó chịu, mượn hơi men, hắn phá lệ nói rất nhiều chuyện, thật nhiều chuyện mà hắn đem chôn cất ở trong lòng đã rất lâu rồi.

" Tôi từ nhỏ sinh ra đã sống xa cha, mỗi năm ông ta chỉ về đúng 1 lần vào dịp tết, nhưng từ lúc em gái tôi ra đời thì đã 6 năm rồi tôi đã không còn thấy ông ta nữa. "

Tiêu Chiến kể.

" Từ nhỏ luôn là đứa bị ăn hiếp, chúng bạn bảo tôi không có cha, trong khi cha tôi vẫn còn đang sống sờ sờ thế kia. Lúc đấy, tôi thật căm hận bọn trẻ con kia. 

Năm tôi lên lớp 1, tôi học rất kém, mọi thành tích học mãi đều không đạt được, tôi thật buồn chán, cứ thế mà bị ở lại 2 năm. 

Mãi sau đấy, thầy cô vì thương tình mẹ tôi một mình nuôi con nên châm chước để tôi cứ lên lớp đều. 

Mọi chuyện cứ thế cho đến năm 13 tuổi, tôi đã trốn mẹ lên thành phố tìm cha, rốt cuộc ông ta làm gì mà thời gian về nhà cũng không có, mẹ tôi sinh em bé ông ta cũng không ở bên cạnh, thật may mắn lúc đấy tôi gặp người quen của cha tôi, ông ấy dẫn tôi đến nhà trọ mà cha tôi sinh sống. 

Chỉ là không nghĩ rằng, thứ tôi thấy là ông ta ôm một nữ nhân xa lạ, làm những chuyện đồi bại sau lưng mẹ tôi. Chỉ tội cho mẹ tôi, bà ấy thương tên cặn bã đó nhiều như thế nào tôi thấu được, cứ nghĩ chồng mình làm ăn vất vả lắm, mỗi tháng chỉ gửi về 100 tệ, bà ấy cũng không quở trách gì.

Vì vậy, đã 6 năm rồi, tôi không dám đem chuyện này kể cho mẹ, với sức khỏe bà ấy, liệu có chịu được cú sốc tinh thần này hay không ? 

Tôi sợ, nên đã đành lòng đem đoạn kí ức thối rửa này cất đi, giả vờ vui vẻ mà sống qua ngày."

Vương Nhất Bác thật sự kiên nhẫn lắng nghe, y rũ mắt.




trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.