Trẫm Mang Thai Con Của Phản Tướng Kiếp Trước

Chương 42


trước tiếp



Tào Cương gần như lập tức xác thực suy đoán mấy ngày nay của mình.
Mặc dù người trước mặt che giấu rất kỹ, không tỏ vẻ gì, nhưng Tào Cương vẫn nhạy bén phát hiện ra trong ánh mắt y ẩn giấu sự dò xét, ngờ vực và kiêng kỵ.
Vị Tam hoàng tử này cũng sống lại một đời giống như ông ta, chẳng qua ông đã đến muộn tám năm.

Trong tám năm đó, kẻ này đã thuần dưỡng vị bá vương vốn có thể đội trời đạp đất, thay đổi càn khôn kia trở thành gia tướng của y, chỉ biết quấn quýt si mê y, để rồi cam chịu ẩn thân nơi rừng thiêng nước độc, làm một chức Tham lĩnh vô danh.
Trong lòng Tào Cương phẫn nộ, nhưng trên mặt vẫn ra vẻ cung kính, chắp tay nói: "Cảm ơn điện hạ còn ghi nhớ, gọi tôi là Học sĩ.

Có điều, chuyện cũ đã qua, bây giờ Tào mỗ chỉ là kẻ thứ dân, ở đây tìm miếng cơm ăn qua ngày mà thôi."
Lý Nguyên Mẫn bèn đỡ ông dậy, "Khi ở Thái Học Viện, tiên sinh từng nhiều lần giúp đỡ săn sóc, học sinh vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Nhiều năm qua chưa có cơ hội báo đáp, không ngờ lại tương phùng nơi đây..."
Lại dường như có hàm ý mà nói thêm: "Duyên phận thật là kỳ diệu."
Không chờ Tào Cương tiếp lời, Lý Nguyên Mẫn đã quay ra đằng sau căn dặn tùy tùng: "Mau chuẩn bị thức sáng cho bản vương và tiên sinh...!Đợi một chút."
Y ngẫm nghĩ một lúc, mỉm cười với Tào Cương: "Không biết khẩu vị tiên sinh thế nào? Có gì thích ăn hay chăng? Có điều, ở nơi biên cảnh này cũng chỉ toàn thức quà tầm thường dân dã, không biết có vừa miệng tiên sinh không?"
Y thậm chí còn không hỏi Tào Cương có muốn ở lại dùng bữa không, đã hỏi han khẩu vị của ông ta, xem ra là nhất quyết muốn mời ông nán lại.
Tào Cương đành phải ra vẻ biết ơn, vái lạy một cái: "Được cùng điện hạ dùng bữa là ơn huệ, Tào mỗ chỉ là kẻ tầm thường, trước nay chỉ biết mùi cơm canh đạm bạc, nào dám kén chọn, có gì ăn nấy thôi."
"Vậy thì, ta mời tiên sinh."
Lý Nguyên Mẫn vươn tay về phía doanh trại, tỏ ý mời, Tào Cương sững người trong chốc lát, nhưng rồi cũng bước chân vào theo.
Tào Cương nhíu mày, liếc nhìn vị Tam hoàng tử có phong tư khí độ hết sức đoan trang cao quý trước mắt, có lẽ là vì tối hôm qua đã bắt gặp một bộ mặt khác của y, trong lòng Tào Cương có hơi khác thường, nhưng vẻ mặt ông ta vẫn rất đúng mực, không hề tỏ ra khác lạ.
Chỉ một lát sau, đã có binh sĩ mang hộp cơm vào.
Thức ăn đưa đến rất đơn giản.

Đây cũng không phải là do Lý Nguyên Mẫn quá khiêm nhường, mà đồ ăn trong quân doanh hầu như đều đơn sơ như vậy.


Ngay cả khẩu phần của y cũng chỉ có thêm một chén sữa bò, còn lại là cháo trắng, dưa muối ngâm tương, thịt heo, đều là những món ăn sáng rất bình thường.
Lý Nguyên Mẫn vẫy tay, lệnh cho người hầu lui ra, sau đó tự tay múc cháo cho Tào Cương, Tào Cương bèn ra vẻ hoảng sợ, xua tay, "Sao có thể làm phiền điện hạ như vậy, Tào mỗ tự làm là được rồi."
Sau đó vươn tay, ra dáng muốn nhận lấy chén bát từ tay y.
Lý Nguyên Mẫn hơi cong môi, đặt chén cháo trắng nóng hổi trước mặt Tào Cương, rồi gắp thức ăn cho ông ta.
"Tiên sinh đừng khách sáo như vậy, đây là chuyện phải làm.

Năm đó, hoàn cảnh trong Thái Học Viện như thế nào, hẳn tiên sinh đã thấy.

Bản vương không quyền không thế, may có tiên sinh giúp đỡ mới đỡ cơ cực phần nào.

Chưa bàn đến những việc khác, chỉ là múc cho tiên sinh một chén cháo, có đáng gì đâu, sao có thể bù đắp cho những ân tình năm ấy của tiên sinh."
Đôi mắt Lý Nguyên Mẫn nhu hòa, tựa như đang nhớ về một hồi ức đã xa, "Ta còn nhớ, năm ta lên mười tuổi, trời rét căm căm, tiên sinh ra đề cho mấy vị hoàng tử chúng ta làm một bài phú, sau đó để cho các Học sĩ chấm điểm, xếp loại Nhất đẳng, Nhị đẳng, Tam đẳng.

Bản vương học hành ngu dốt, nên bị xếp xuống Tam đẳng.

Khi đó ta buồn tủi vô cùng, thương tâm thật lâu.

Thế nhưng, khi mặt trời lặn, tiên sinh đã gọi ta lại rồi an ủi, động viên.

Có lẽ tiên sinh không biết, đối với bản vương khi ấy, những gì tiên sinh đã làm không thua gì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cả."
Y lại nhoẻn cười, cảm thán rằng: "Khi còn bé, bản vương hiếm khi có dịp vui cười, nhưng ký ức ngày hôm đó nhất định là một dịp như thế."
Tào Cương ngẩn người, ông ta đã quên mất chuyện này từ lâu, nhưng nay bỗng nhiên nhớ lại.


Nếu nhìn nhận một cách công bằng thì bài văn năm ấy y viết quả thật không tệ, cấu tứ rất xuất sắc, xứng đáng được xếp hạng Nhất đẳng, thế nhưng nâng cao đạp thấp là thiên tính của con người —— Không ai dám đắc tội với các vị hoàng tử công chúa khác trong Thái Học Viện, nên dĩ nhiên, cũng không ai dám công khai khen ngợi, nâng đỡ một đứa trẻ xuất thân thấp hèn, không được thánh sủng như y.

Chẳng qua năm ấy Tào Cương vẫn còn là một chàng trai có tấm lòng đoan chính ngay thẳng, thấy đứa bé nhỏ gầy kia ôm sách rồi khập khiễng rời đi, bèn sinh lòng thương hại, mới hành động như thế.
Có lẽ vì ký ức tốt đẹp này, bầu không khí căng thẳng giữa hai người bỗng chốc hòa hoãn hơn hẳn.

Cả hai bắt đầu nói về những ngày còn ở Thái Học viện, rồi cùng vui vẻ cười nhạo những bất công khổ sở nơi ấy.

Đương nói đến việc Tào Cương bị Tứ hoàng tử ghi hận, tìm cách trả thù, Lý Nguyên Mẫn mới thở dài, than rằng:
"Tứ đệ vốn không phải người rộng lượng khoan dung gì cho cam, tiên sinh đã đắc tội kẻ không nên đắc tội rồi.

Việc nhà của tiên sinh...!bản vương cũng có nghe qua, tuy có lòng muốn nâng đỡ, nề hà quyền bính suy vi, đành lực bất tòng tâm."
Nỗi hận nhà tan cửa nát, danh dự không còn vẫn rành rành trước mắt, trong ánh mắt Tào Cương chất chứa phẫn nộ, nhưng nghĩ đến kết cục thê thảm của Lý Nguyên Húc trong kiếp trước, ông ta mới cảm thấy nguôi ngoai đôi chút.
Lại nghe thấy Lý Nguyên Mẫn buồn rầu nói: "Nào chỉ có chuyện này, trong rất nhiều chuyện, bản vương đều thật sự không thể can thiệp.

Chẳng hạn như về em gái của Nghê Tham lĩnh, dù bản vương tìm mọi cách cứu giúp, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào kết cục bất hạnh.

Đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, bản vương đều cảm thấy hổ thẹn với hắn."
Nhớ đến bi kịch năm ấy, Tào Cương cũng thở dài: "Đây không phải lỗi của điện hạ, là do bọn đầu trâu mặt ngựa hãm hại người lành."
Trong lòng ông vẫn không nguôi giận, nhưng ngoài miệng tiếp tục thở dài, thưa rằng:
"Bây giờ Tào mỗ chẳng còn luyến tiếc gì nữa, cứ được chăng hay chớ vậy thôi."
Lý Nguyên Mẫn gật đầu, "Sống an ổn cũng được, tiên sinh đã bôn ba ngàn dặm đến Lĩnh Nam này, gặp nhau đây cũng xem như là duyên phận.


Sau này tiên sinh hãy cứ ở lại đây đi, tuy rằng bản vương thế yếu, nhưng ở đất Lĩnh Nam này, ít nhiều gì vẫn có quyền lên tiếng."
Tào Cương cười nhạt, đang định ra vẻ cảm động mà hồi đáp đôi câu, nhưng bỗng chốc giật thót cả mình, trong lòng nhủ thầm, thôi rồi! Có trá!
Ông ta lập tức trợn mắt ngẩng đầu, người trước mặt vẫn nhìn ông, gương mặt y thanh nhã nhu hòa, không có gì khác lạ.
Trống ngực Tào Cương đập thình thình, ông nào có ngờ rằng, vị phiên vương có diện mạo quốc sắc thiên hương này lại chẳng nói chẳng rằng mà gài bẫy thử mình như vậy, đầu tiên là ra vẻ yếu thế, gợi lại chuyện cũ năm xưa để ông mất cảnh giác, sau đó nhân lúc lơ đãng, chỉ dùng một câu nói đã bắt thóp được ông.
Việc Tào Cương chạy đến Lĩnh Nam tìm kiếm Nghê Liệt đã là sự khác biệt rất lớn so với kiếp trước rồi.

Một người con đất Giang Nam, làm quan trong kinh rồi bị giáng chức, lại chạy đến đất Lĩnh Nam xa xôi này làm gì? Cái cớ hợp lý duy nhất Tào Cương có thể nghĩ ra, là biện bạch rằng trong lòng buồn khổ âu sầu, nên mới đi du ngoạn khắp non sông để nguôi ngoai.

Thế nhưng, đối thủ trước mặt ông lại chẳng còn ngây thơ non nớt như trong kiếp trước nữa.
Y đã đến thế giới này nhiều năm, thứ mà y nắm giữ, thứ mà y thay đổi đâu chỉ là vận mệnh của Xích Hổ Vương!
Dường như chỉ trong nháy mắt, Tào Cương đã hoàn toàn thông suốt.
Đúng rồi! Có lẽ em gái của Xích Hổ Vương cũng đã được người này thay đổi số mệnh, không bị chết thảm như trong kiếp trước nữa, điều này lý giải tại sao Xích Hổ Vương của kiếp này lại ôn hòa như vậy!
Lẽ ra ông không nên dễ dàng mắc mưu như thế, cũng không nên lộ vẻ thất thố như thế, là do ông quá khinh địch.
Nghĩ đến mục đích đến đây hôm nay, Tào Cương hối hận vô cùng, ông vốn dĩ muốn đến thăm dò đối phương một phen, nhưng có ngờ đâu, chỉ một bữa ăn sáng mà thôi, bí mật của ông đã bị người ta bóc trần.
Tào Cương đanh mặt nhìn chằm chằm Lý Nguyên Mẫn, nhưng người kia dường như không phát hiện, vẫn thong thả húp cháo, như thể chẳng có việc gì xảy ra cả.
Một lúc lâu sau, Tào Cương đứng lên, cổ họng nghèn nghẹn: "Điện hạ còn việc gì cần dặn dò không? Nếu không thì Tào mỗ xin cáo lui."
Vẻ mặt Tào Cương sa sầm, nhìn y đăm đăm.
"Không còn việc gì khác." Lý Nguyên Mẫn cầm khăn lau miệng, cũng đứng lên, mỉm cười lịch sự, "Tiên sinh cứ tự nhiên."
Tào Cương sầm mặt, vung tay áo rời đi.
Tào Cương vừa ra khỏi lều, Lý Nguyên Mẫn lại chậm rãi ngồi xuống, nhắm hai mắt lại.
Khi biết được tin tức của Tào Cương từ chỗ Nghê Anh, trong lòng y đã sinh nghi, nhưng suy đoán này quá sức hoang đường, khiến y gần như ngay lập tức muốn gạt bỏ.

Có điều, những chuyện khó tin như vậy đã xảy ra với y một lần, trời đất mênh mông, biết đâu kẻ khác cũng có được cơ duyên như vậy.

Cho nên vừa rồi y cố ý mời ông ta vào thăm dò, cuối cùng đã nắm được manh mối!
Y gần như chắc chắn rằng, Tào Cương cũng đã trùng sinh giống như y rồi!

Lý Nguyên Mẫn thở dài, lại đứng lên, quay đầu ra ngoài cửa, ra lệnh: "Đi gọi A Anh đến đây."
Nghê Anh nhanh chóng tiến vào, thấy trong lều chỉ còn hai người họ thì lập tức giận dỗi:
"Đang yên đang lành tự dưng lại có khách đến, còn tranh phần ăn chung với điện hạ, để một mình ta ngồi sau doanh ăn sáng, thật sự chán chết đi được."
Bây giờ Nghê Anh đã hiểu chuyện hơn trước nhiều, trước mặt người ngoài thì rất là quy củ lễ độ, nhưng trước mặt mình vẫn tùy hứng tinh nghịch như thế.
Lý Nguyên Mẫn nhoẻn cười, ra hiệu cho nàng ngồi xuống rồi rót nước, "Khi em đến đây, có tiết lộ thân phận mình với ai không?"
"Đương nhiên là không rồi ạ." Nghê Anh đắc ý nói: "Ta đương nhiên sẽ không để lộ thân phận nữ nhi của mình, các tướng sĩ còn tưởng rằng ta là người hầu của điện hạ ca ca nữa đó."
Lý Nguyên Mẫn lại hỏi tiếp: "Vị Tào Cương mới tới làm công văn kia có biết không?"
Nghê Anh thấy sắc mặt y thận trọng như vậy thì không cười nữa, bắt đầu nghiền ngẫm: "Ta chưa bao giờ nói chuyện với ông ấy, chỉ mới thấy từ xa, lúc ấy trông ông ta rất buồn rầu, nên chắc cũng không chú ý tới ta đâu.

Ta thấy ông ta lạ mặt nên mới hỏi A Trúc, thế mới biết tên ổng là Tào Cương...!Điện hạ nghi ngờ ông ta ư?"
"Không phải, tò mò hỏi một chút thôi."
Sau khi xác nhận xong, Lý Nguyên Mẫn mới hít sâu một hơi, dịu dàng mỉm cười rồi xoa đầu Nghê Anh, "Bữa sáng ăn xong rồi, lát nữa dẫn em ra ngoài doanh cưỡi ngựa nhé, chịu không?"
"Thật ạ?" Nghê Anh hết sức vui mừng.
Lý Nguyên Mẫn gật đầu, nhìn dáng vẻ hoạt bát của nàng, trong lòng chợt xót xa.

Y sợ nàng nhìn thấy vẻ mặt của mình lúc này, bèn phất tay bảo nàng đi chuẩn bị tọa kỵ trước.
Mành vừa buông xuống, Lý Nguyên Mẫn nhắm mắt lại.
Kiếp trước, cái chết của A Anh quá tàn khốc, sự ra đi của em ấy cũng đã trở thành cọng rơm đè nát tầng lương tri cuối cùng của Nghê Liệt.
Ban đầu, khi tìm cách cứu em ấy khỏi Giáo Phường Tư, Lý Nguyên Mẫn hy vọng rằng điều này sẽ góp phần bảo vệ sơ tâm của Nghê Liệt, nhưng những năm sau này, ý nghĩ đó dần phai nhạt.
Cô bé này đã ở bên mình từ nhỏ, bởi vì Nghê Liệt tính tình quạnh quẽ, cho nên em ấy thích thân cận với mình hơn, bản thân y cũng luôn bảo vệ nàng.

Tuy hai người không cùng máu mủ, nhưng tình cảm thân thiết như anh em ruột thịt, thế nhưng, tình cảm càng sâu sắc, y lại càng cảm thấy đau lòng.
Trong kiếp trước, y bị vây trong cung cấm, đối với y, cái chết của Nghê Anh chỉ là một án mạng thảm thiết khiến người ta sởn cả tóc gáy, nhưng bây giờ, điều ấy lại trở thành cây gai đâm vào lòng y, mỗi lần nhớ đến đều sẽ xót xa vô cùng.
Bởi vì vậy, trong những năm này, nếu như A Anh có phạm phải lỗi lầm gì, chỉ cần không quá nghiêm trọng, y sẽ không bao giờ trách phạt em ấy nặng nề.
—— Y không thể không thương chiều em ấy..



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.