Xuyên Nhanh: Nữ Chính Vai Phản Diện Sau Khi Max Level

Chương 31: 31: Rap-xô-đi Thời Mạt Thế 1


trước tiếp


Tác giả: Mặc Linh.
Edit by Thời Lam Yên.
====
*Ráp-xô-đi thời mạt thế (末日狂想曲): Rap-xô-đi (âm nhạc) dịch ra là khúc nhạc cuồng tưởng hay cuồng tưởng khúc á mà tui không có hiểu lắm, tra google thấy gọi là Rap-xô-đi á, ai biết chỉ tui với nhá.
"Tí tách ——"
"Tí tách ——"
Mặt đất ẩm ướt trộn lẫn nước và máu, một mùi khiến người ta buồn nôn tràn ngập trong không khí.
Trong nhà tắm to lớn sớm đã không còn nước, bên trong rải rác những đoạn chân tay.
Nhưng vào lúc này, một người đàn ông to khỏe đá văng cửa lớn tiến vào, giọng nói rất to, "Nếu không tìm được thức ăn, chúng ta sẽ phải gặm những thứ kinh tởm đó!!"
Trong tay hắn mang theo một cái rìu dính máu, dường như bởi vì không tìm được thức ăn mà tức giận, sau khi tiến vào thì chém loạn một trận.
"Lão Tam, mày nhỏ giọng một chút!" Những người đi vào phía sau quát lớn một tiếng, và nói với những người còn lại: "Tối nay nghỉ ngơi ở đây."
Hiển nhiên địa vị của người này tương đối cao, hắn vừa lên tiếng, lão tam đang vung búa chém loạn để phát tiết kia, lập tức dừng lại.
Phía sau lục tục tiến vào bốn năm người đàn ông, đều là người có cơ bắp lớn, còn trang bị súng ống và các loại vũ khí nóng khác.
"Mạch ca, em sắp chết đói rồi."
"Chỉ có mày biết đói chắc." Mạch ca tức giận: "Nhịn một chút, ngày mai lại nghĩ biện pháp."
"Đem bọn họ trói vào rồi."
Ngoài cửa, ba người bị trói tay bị đẩy vào, một nam hai nữ.
Lão Tam xách rìu, hung tợn nói: "Đều thành thật một chút cho lão tử, dám có tâm tư nhỏ, lập tức đẩy các ngươi ra ra cho zoombie ăn."
Một người đàn ông trong đó nhất thời sợ tới mức hai chân mềm nhũn, quỳ xuống ngay tại chỗ: "Các vị đại ca, các ngươi thả ta đi, hu hu hu..."
"Phi." Lão Tam mắng: "Mày là một người đàn ông, khóc cái gi? Mày xem cô gái nhỏ người ta cũng không khóc!"

Người đàn ông rơi nước mắt: "Tôi không muốn chết!" "
Lão Tam dùng rìu nhuộm máu vỗ vỗ mặt người đàn ông, cười âm trầm: "Vậy mày cứ ngoan ngoãn, nghe lời có thể sống lâu, hiểu chưa?"
"Các người thả tôi đi đi..." Người đàn ông cầu xin, anh đột nhiên chỉ vào một người phụ nữ bên cạnh: "Đây là bạn gái tôi, các người làm gì cô ấy cũng được, cầu xin các ngươi thả tôi đi.

"
"Lý Hợp!" Cô gái kêu lên một tiếng sợ hãi, nhấc chân đá hắn: "Anh có lương tâm không! Sao lúc trước tôi lại mắt mù coi trọng một loại người như anh."
Lý Hợp bị đá vài cước, đau đớn kích thích hắn dũng cảm, âm thanh đột nhiên cất cao, cái nhau với cô gái: "Nếu không phải tại cô, hiện tại tôi đã sớm đi cùng với cứu viện rồi, đều là đám đàn bà ngốc các ngươi, hại tôi hiện tại còn ở chỗ này."
Lý Hợp cãi nhau với bạn gái.
Thậm chí cuối cùng còn động thủ.
Chẳng qua tay hai người đều bị trói, đánh nhau giống như nữ nhân giật tóc nhau.
Mấy nam nhân cơ bắp kia cũng không có ý ngăn cản, ngược lại nhìn rất say sưa.
Lúc đầu Mạch ca cũng xem hai người đánh nhau, một lát sau ánh mắt hắn liền rơi vào trên người nữ sinh tiến vào cùng hai người kia.
Nữ sinh so với bọn họ nhìn còn hăng hái hơn, hai tay trói cùng một chỗ còn đang yên lặng vỗ tay, bày ra bộ dạng được mở mang hiểu biết.
Mạch ca đứng dậy, đi đến bên cạnh nữ sinh.
Nữ sinh dừng tay đang vỗ, nghiêng đầu nhìn hắn.
Nữ sinh mặc đồng phục màu đỏ xen lẫn trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, nhưng mơ hồ có thể nhìn ra được ngũ quan xinh đẹp của thiếu nữ.
Đôi mắt hạnh trong suốt sáng ngời, ẩn ẩn gợn sóng mờ nhạt
Đó là hứng thú vừa rồi của cô khi xem kịch còn chưa tiêu tan.
Nếu như không phải tay cô cũng bị trói, nói cô ở cùng bọn họ cũng không ai hoài nghi.
Người này không phải ai khác, chính là Hoa Vụ.

Vừa bắt đầu đã trở thành chiến lợi phẩm của người khác, cô cũng rất bất đắc dĩ đấy.
Mạc ca chỉ đôi tình nhân bên kia hỏi: "Xem vui không?"
"Vui chứ." Hoa Vụ gật đầu, một giây sau lại đưa ra chủ ý: "Không bằng cởi bỏ trói ở tay cho bọn họ, đánh nhau càng vui hơn."
"..." Con ngươi Mạch ca híp lại: "Cô không sợ sao?"
Hiện tại cô đang bị trói, đối mặt với nhiều người như vậy, thế mà còn có tâm trạng xem kịch, điều này làm cho đại ca như hắn rất mất mặt!
Hoa Vụ lui nửa bước, có chút cảnh giác.
Ngay khi Mạch ca nghĩ rằng cuối cùng cô cũng biết sợ hãi, cô đột nhiên lên tiếng: "Anh sẽ không để tôi đi lôi kéo cùng họ đấy chứ?"
"......"
Các cơ trên mặt Mạch ca cứng đờ một lúc.
Giây tiếp theo, hắn đột nhiên cười ha ha một tiếng, phân phó các tiểu đệ còn đang xem diễn: "Đem hai người bọn họ kéo ra!"
Sau đó ra hiệu cho Hoa Vụ: "Cô đi, đánh với cô ta, ai đánh thắng, người đó có thể sống sót.

"
Hoa Vụ trừng mắt, "Thua thì phải chết?"
Mạch ca: "Đúng.

Thế nào, nó thậm chí còn thú vị hơn phải không?"
Hoa Vụ hí một tiếng, "Anh....!Anh không có ý gì khác với tôi sao?"
Mạch ca đại khái hiểu được ý của cô, nhưng lúc này hắn càng cảm thấy hứng thú với hai người phụ nữ lôi kéo nhau hơn, "Không có."

Hoa Vụ chưa từ bỏ ý định: "Thật sự không có sao?"
Mạch ca tỏ vẻ không có.
Ánh mắt Hoa Vụ từ lồng ngực hắn trượt xuống dưới thắt lưng, tiếc hận nói: "Không nghĩ tới, tuổi còn trẻ, đã có bệnh kín như vậy."
"......"
Ý cô ấy là sao?
Ai có bệnh kín!!
Mạch ca cười lạnh một tiếng: "Trong vòng mười phút, các người, ai thắng, tôi sẽ để cho người đó sống sót."
"Anh trói tôi thì tôi phát huy như thế nào?" Hoa Vụ ý bảo dây trói trên tay mình, "Muốn đánh cũng phải đánh cho tới mới thật sự đặc sắc không phải sao?"
Mạch ca suy nghĩ một chút, "Cởi trói cho họ."
Hai người phụ nữ, Mạch ca cũng không cảm thấy họ có thể tạo ra sóng gió gì.
Tiểu đệ cởi trói cho Hoa Vụ, lúc buông cô ra còn chưa lui về thì hắn đột nhiên bị người ta bắt lấy, xoay nửa vòng về phía sau.
Hắn theo bản năng sờ vũ khí, kết quả sờ đến một khoảng không.
Bùm—
Tiếng súng vang lên.
Tiểu đệ khiếp sợ quay đầu, lại thấy súng của hắn không biết từ khi nào đã đến tay Hoa Vụ.
Tiểu đệ cứng ngắc quay đầu nhìn về phía đối diện.
Cô gái đối diện trong sự không thể tin được, chậm rãi ngã xuống đất.
Súng trong tay thiếu nữ buông lỏng, treo trên đầu ngón tay trắng nõn của cô, "Xong rồi, tôi thắng."
"......"
"......"
Mẹ!
Đây là đánh cho tới mà cô nói?
Tiểu đệ phản ứng lại, lập tức lấy súng của mình trở về, lui ra vài bước, đem họng súng nhắm vào cô.

Hoa Vụ phối hợp giơ tay lên.
Mạch ca phục hồi tinh thần, giơ tay lên chào hỏi đầu của tiểu đệ bên cạnh: "Mày có phải là heo không? Vũ khí của mình cũng không giữ tốt! "
Tiểu đệ rất tủi thân: "Mạch ca...!Cô ấy quá nhanh!!"
Hắn còn chưa kịp phản ứng, cô đã làm xong!
Mạch ca tức giận đến cắn răng, nhìn về phía cô gái nhàn nhã giơ tay lên, "Tôi để cô đánh cùng cô ấy, không phải để cô cầm súng bắn cô ấy."
Hoa Vụ đúng lý hợp tình nói: "Dù sao cuối cùng cũng phải chết, chết như thế nào cũng là chết không phải sao? Như vậy còn có thể chịu ít khổ, mắt nhắm lại là xong, là chuyện tốt."
Mạch ca: "..."
Nói như vậy, cô ấy hẳn là nên cảm ơn cô đúng không?
......
......
"Mạch ca, cô ta bắn quá chính xác..."
Trong bồn tắm, lão Tam chỉ vào mi tâm.
Hoa Vụ lúc này lại bị trói lại, nhưng mà hai bên đều có người cầm vũ khí hướng về phía cô, hiển nhiên là cô có cái gì không thích hợp liền nổ súng ngay lập tức.
Mạch ca và lão Tam ngồi xổm nhìn về phía bạn gái Lý Hợp, kiểm tra vết thương.
Lão Tam: "Cô ấy không phải là tay súng thiện xạ chứ?"
Mạch ca: "Trên tay cô ta ngay cả vết chai cũng không có, da mịn thịt mềm, làm sao có thể là thiện xạ.

Cô ta cũng mặc đồng phục học sinh, vừa nhìn là biết học sinh."
Lão Tam: "Vậy tại sao cô ấy lại bắn chuẩn như vậy? "
Mạch ca nhăn mặt nói: "Trùng hợp đi."
Lão Tam hung ác này đều thổn thức một tiếng, "Tiểu nha đầu này cũng quá tàn nhẫn, nói giết người liền giết người....!Còn biến thái hơn cả chúng ta."
====.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.