Xuyên Thành Vị Hôn Thê Cực Phẩm Của Nam Chính

Chương 33: Nịnh Nọt


trước tiếp



【 Hệ thống nhắc nhở! Ký chủ hãy trả lời cẩn thận! Nếu vi phạm hình tượng nhân vật, chỉ số quyền hạn sẽ bị trừ 1000! 】
Tiếng cảnh báo sắc bén nháy mắt khiến Sơ Nghiên tỉnh táo lại.

Cô đã không chuyên nghiệp đến mức để nam chính phát hiện sao?? Còn chưa mở hết quyền hạn đã bắt đầu thoát vai!
Ngày nào cũng ở cạnh Lâu Niệm nên hai người càng ngày càng quen thuộc thân thiết, nói chuyện không cần cẩn thận từng li từng tí, dĩ hạ phạm thượng* cũng sẽ được dung túng.
(Dĩ hạ phạm thượng - 以下犯上: người có địa vị thấp hơn mạo phạm người có địa vị cao hơn)
Nói tóm lại là thả hồn theo chiều gió.

Thật là không nên, không nên mà, Sơ Nghiên nhanh chóng kiểm điểm sâu sắc lại bản thân.

Hít sâu một hơi, sau đó —— bắt đầu chiêu bài nịnh nọt.

"Đương nhiên rồi! Đương nhiên là tôi thích anh! Mỗi lần nhìn khuôn mặt anh tôi đều tự hỏi, vẻ đẹp như vậy thật sự tồn tại sao?? Anh chính là soái ca vạn người mê, là đào mật nhân gian, cứ nhìn thấy anh là tôi tự động cười! Vẻ đẹp vô song khiến tôi rơi vào lưới tình, anh chính là người trong tim, ý trung nhân, hình mẫu lý tưởng của tôi!
Sơ Nghiên phát huy học vấn cả đời, lưu loát biểu diễn một mạch, không khí trầm mặc trong giây lát.

Lâu Niệm: "......"
【 Chỉ số quyền hạn +100】
Trừ 1000 điểm mà tăng có 100 điểm! Hệ thống rác rưởi!!
Vẻ mặt Lâu Niệm không thay đổi, nhưng dường như ánh mắt trở nên phức tạp hơn.

"Đào mật......!nhân gian?"
"Không phải không phải không phải," Sơ Nghiên cung kính bưng lên một hộp thạch trái cây nhỏ, "Chính là muốn khen anh ngon miệng."
Đồng tử Lâu Niệm tối lại, tầm mắt nhẹ nhàng đảo qua môi lưỡi phấn nộn đang khép khép mở mở của cô, hơi nghiêng đầu: "......!Em nếm thử rồi à?"
Sơ Nghiên ngẩn người.

Đang yên đang lành sao nói cua gắt là cua gắt thế!
Sơ Nghiên cười mỉa: "Đoán, tôi đoán thế......"
Mắt thấy dường như hắn còn định nói gì đó, Sơ Nghiên vội vàng lấy đồ ăn bịt miệng hắn, mơ hồ nói: "Mau ăn đi, mau ăn đi, nếu không lúc nữa sẽ nguội mất!"
Bộ phim đã đến đoạn lần đầu tiên cô gái ngây ngô tỏ tình với ảnh đế, ảnh đế từ chối vô cùng hòa nhã, nhẹ nhàng tựa như một bông hoa hải đường, rồi lại mang theo sự lý trí của một người đàn ông trưởng thành.


Sơ Nghiên trộm liếc màn hình, chỉ dám hò hét trong nội tâm.

Bỗng nhiên, Lâu Niệm chỉ vào màn hình TV: "Vậy anh ta là gì?"
Sơ Nghiên quay đầu: "Hả?"
Lâu Niệm suy nghĩ một lát, vẻ mặt nghiêm túc nói: "......!Dưa chuột già nhân gian?"
"Phụt!"
Sơ Nghiên liều mạng che miệng lại, cười nghiêng ngả ra sô pha.

Lâu Niệm bình tĩnh vỗ lưng cho cô: "Cho nên, đào mật vẫn tốt hơn."
Sơ Nghiên bị hắn quấy rầy cuối cùng cũng không thể quên được cái tên Dưa chuột già nhân gian này, nhìn thấy mặt Vương Tranh Sơn liền không thể tập trung được, cuối cùng bộ phim còn chưa kết thúc đã buồn ngủ.

Cô ngáp một cái, thu dọn rác rưởi trên bàn, sau đó dụi mắt đi rửa mặt.

Lâu Niệm cầm túi rác đi vứt, "Đồ dùng vệ sinh cá nhân dự phòng ở ngăn kéo thứ hai, quần áo size nhỏ của tôi để trong tủ quần áo bên trái."
"Được ——"
Sơ Nghiên mở tủ quần áo ra, bên trong chắc toàn là quần áo hồi cấp 2 cấp 3 của Lâu Niệm, tuy hơi rộng nhưng cũng có thể mặc tạm.

Tình tiết mặc quần áo của bạn trai cô đã thấy nhiều rồi, nhưng Sơ Nghiên vô cùng rõ ràng mình không thuộc trường hợp bạn gái nhỏ chơi trò tình thú, cho nên cô chọn một chiếc áo thun nhỏ nhất có thể tìm được cộng với một chiếc quần ngủ kẻ caro giản dị, cầm vào phòng tắm.

Một lát nữa Lâu Niệm về cũng cần dùng phòng vệ sinh, Sơ Nghiên tắm rất nhanh, tóc mới sấy khô một nửa đã đi ra.

Lâu Niệm vẫn chưa về, không biết vứt rác xong còn đi làm gì.

Cô sấy khô tóc, quấn một cái chăn nhỏ nằm xuống ghế sô pha.

Khi Lâu Niệm quay lại, thấy trên sô pha phồng lên một cái bọc nhỏ.

Sơ Nghiên đang nghịch điện thoại, mái tóc xoăn đen gạt ra sau đầu, vài sợi trượt xuống sô pha, mềm mại xõa xuống thảm.

Lâu Niệm tắt đèn chính, trong phòng chỉ còn lại ánh sáng vàng ấm áp của đèn sàn.

Hắn cầm một cái cốc đi qua, ngồi xuống chiếc bàn lùn đối diện cô: "Sữa vừa mới hâm nóng, uống vào sẽ ngủ ngon."
"Ồ......" Sơ Nghiên liền ngồi dậy, chăn lông trượt xuống, tóc xoăn xõa trên vai, ngoan ngoãn cầm cốc sữa, nhìn giống như một con búp bê xinh đẹp.

Uống sữa nóng xong, Sơ Nghiên thật sự rất buồn ngủ, cô lại cuộn người trên chiếc sô pha mềm mại, hai mắt khép hờ.

Lâu Niệm tắt luôn cả đèn sàn.

Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ có tiếng hít thở một nông một sâu.

"Lâu Niệm......" Sơ Nghiên bỗng nhiên nhẹ nhàng mở miệng.

Hắn còn ngồi ở đối diện cô, trong bóng tối có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ.

"Anh đừng áp lực," Sơ Nghiên mệt rã rời, giọng nói mềm mại hơn so với ngày thường, mang theo giọng mũi an ủi hắn: "Tôi biết anh không hài lòng về tôi, không sao cả, cuộc đời dài như vậy, không ai nói trước được tương lai."
"Chúng ta đều có có những khả năng khác......"
Cô lẩm bẩm nói hết, hô hấp dần dịu lại, cứ như vậy chìm vào giấc ngủ.

Thật lâu sau, Lâu Niệm mới động đậy.

Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào qua song cửa, chiếu lên gương mặt cô, từ hốc mắt đến chóp mũi, đường cong đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Hắn duỗi tay ra, nhẹ nhàng bế ngang cả người cả chăn lên.

Động tác của hắn quá cẩn thận, Sơ Nghiên chỉ khẽ lẩm bẩm một tiếng chứ không tỉnh lại.

Lâu Niệm bế cô đặt lên giường lớn, đắp chăn cẩn thận, sửa lại những sợi tóc lộn xộn cho cô.

"Không có khả năng khác." Ngón tay Lâu Niệm chạm vào tai cô.

"......!Tôi không có, em cũng không được có."


Sơ Nghiên tỉnh lại mới nhận ra mình đã giọng khách át giọng chủ mà chiếm giường lớn của Lâu Niệm.

Hơn nữa......!nhìn tư thế chữ X hận không thể xòe ra bốn góc này của cô, chắc là thiếu gia đã phải uất ức ngủ trên sô pha một đêm, bây giờ không biết đã đi đâu.

Sơ Nghiên cảm thấy rất có lỗi, rửa mặt sạch sẽ rồi định xuống lầu làm bữa sáng.

Cô vừa mở cửa ra thì cánh cửa bên kia lầu hai cũng đồng thời mở ra.

Lâu phu nhân đi ra, tay phải cầm một thứ gì đó giống như tài liệu.

Nhìn thấy Sơ Nghiên, bà liền vô thức quay về phía bên phải, dường như đang che đi phần tài liệu kia.

Sơ Nghiên nhướng mày, nhớ tới chuyện lúc trước Vương Tiếu Tiếu nói nội bộ Lâu gia có bất đồng, theo bản năng nhìn thêm một cái.

Vẻ mặt Lâu phu nhân mất tự nhiên trong giây lát, sau đó nhanh chóng trở lại vẻ cao ngạo trước đây.

Bà mặc một bộ trang phục công sở già dặn, đi đến trước mặt Sơ Nghiên: "Mọi người đều dậy cả rồi, cô còn ngủ đến bây giờ, đây là tác phong của người sắp làm con dâu sao?"
Ngại quá, đúng là không phải.

Sơ Nghiên cười cười: "Tôi đang định làm bữa sáng cho mọi người đây."
Cô quyết định làm một phần đặc biệt cho Lâu phu nhân.

Lâu phu nhân liếc cô một cái, xoay người rời đi, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó: "Có phải cô quá không quan tâm đến em gái mình rồi không? Gần đây trạng thái của cô ta rất tệ, cô làm chị mà cũng không biết sao?"
Sơ Nghiên tỏ vẻ cô cũng không muốn biết.

Có điều, lúc trước hình như Tống Tâm Thuần có ý tung cành ô liu cho nam phụ, Tiếu lão sư rõ ràng không còn là kỵ sĩ dịu dàng mà trong sách viết nữa.

Bây giờ xem ra, con đường lui để cầu của nữ chính cũng thất bại rồi?
"Vậy phiền bà nói với cô ta một tiếng," Sơ Nghiên nghiêm trang nói, "Gần đây chị cô ta sống rất tốt, không hề nghĩ về cô ta chút nào."
Lâu phu nhân: "Hừ!"
Chị em nhà họ Sơ có thể bất hòa đến mức này, Sơ Hòa Bình cũng thật sự đủ thất bại.

Bọn họ đường đường là Lâu gia cần gì phải liên hôn với Sơ gia?
Lâu phu nhân cũng không nhiều lời, xoay người kiêu ngạo rời đi.

Sơ Nghiên chậm rãi đi đến phòng bếp Lâu gia, nói với dì giúp việc trong phòng bếp một tiếng rồi nhận lấy cái sạn, bắt đầu chiên bò bít tết.

Lúc chiên đến miếng cuối cùng, Sơ Nghiên ấn chặt miếng thịt xuống chảo, cho dầu vào chiên thật nhiều lần để miếng thịt chín già đến mức giống như giẻ lau.

Tráng trứng cũng vậy, đến phần cuối cùng cô tỉ mỉ rắc thêm một đống muối thô, khiến mỗi một tấc trứng đều mặn chát như nhau.

Cuối cùng pha một bình cà phê đậm đà, trong đó có một cốc được đặc biệt cho rất nhiều bột cà phê đen đắng.

Hoàn mỹ!
Lúc Sơ Nghiên đang dọn đồ ăn vào khay thì Lâu Niệm đi vào.

Hẳn là hắn vừa ra ngoài chạy bộ buổi sáng, người mặc một bộ quần áo thể thao màu đen, trên cổ đeo tai nghe, thái dương có chút mồ hôi.

Hắn vừa đi vào, Sơ Nghiên đã ngửi thấy mùi kẹo bạc hà hắn thường ăn, xen lẫn một chút vị cam quýt, đặc biệt tỉnh ngủ.

"Ngủ ngon không?"
Sơ Nghiên ngượng ngùng gật đầu: "Xin lỗi vì đã chiếm giường của anh."
"Không có," Lâu Niệm hít vào một hơi, hầu kết khẽ trượt, "Tôi cũng ngủ trên giường."
Sơ Nghiên lập tức trợn tròn mắt: "Hả?!"
Khóe môi Lâu Niệm hơi cong lên: "Đùa thôi."
......!Gương mặt này của hắn, nói đùa mà giống thật quá đấy.

"Cần giúp không?"
Sơ Nghiên: "Giúp tôi mang những thứ này ra đi."
Lâu Niệm liền bưng hai khay đồ ăn sáng đến nhà ăn, không lâu sau quay lại nói: "Ông nội qua đây."

Sơ Nghiên ngẩng đầu: "Sao vậy?"
"Ông luôn mong mỏi tôi kết hôn sinh con, chúng ta biểu hiện giống một chút, ông sẽ vui vẻ."
Sơ Nghiên "A" một tiếng: "Cần ân ái hơn một chút?"
"......!Ừ."
Giọng nói mười phần trung khí của ông cụ từ xa truyền đến, Sơ Nghiên lập tức áp Lâu Niệm vào bàn nấu ăn, cầm một quả cà chua nhỏ đút cho hắn: "A ——"
Lâu Niệm nhìn xuống.

Sơ Nghiên: Vẫn chưa đủ??
Cô sáp lại gần hơn, "Anh yêu ~"
Vành tai Lâu Niệm lại ửng đỏ, nhưng vẫn không chịu há miệng.

Khóe mắt Sơ Nghiên nhìn thấy bóng dáng loạng choạng của ông cụ Lâu, trong lòng quyết tâm: Vì sự vui vẻ của ông cụ, diễn một màn thì có là gì!
Vì thế, cô vươn cánh tay nhỏ bé vòng lên cổ Lâu Niệm, nháy mắt kéo gần khoảng cách giữa hai người lại vô cùng.

Đôi mắt cô trong veo, nụ cười ngọt ngào, đầu nghiêng về phía cổ hắn, hai má gần như chạm vào da hắn.

Sau đó nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Bảo bối."
Nửa người trên của Lâu Niệm căng cứng, máu cả người tập trung vào những chỗ mà cô chạm vào.

Bên tai giống như có tràng pháo hoa đang nổ, rực rỡ đến chói mắt.

Mà Sơ Nghiên đã rút tay về, liếc nhìn bên ngoài: "Hình như ông nội đi qua rồi?"
Lâu Niệm không nói gì.

"Này?" Sơ Nghiên quay đầu lại, thấy ánh mắt hắn hơi mất tiêu cự, vẫy vẫy tay: "Hello?"
"Ừ......" Lâu Niệm định thần lại, yên lặng bưng hai cái khay thức ăn còn lại đi ra.

Sao dáng vẻ hắn lại có chút quái quái nhỉ?
Sơ Nghiên xoay người lấy khay đồ ăn cuối cùng, bỗng nhiên cả kinh.

Tiêu rồi, hắn cầm cốc cà phê đắng nhất đi rồi!
Sơ Nghiên vội vàng bưng khay đồ ăn cuối cùng ra nhà ăn, đưa bữa sáng đặc biệt cho Lâu phu nhân, sau đó ngồi xuống cạnh Lâu Niệm.

Quả nhiên hắn đang cầm cốc cà phê màu đỏ siêu đắng kia, Sơ Nghiên liếc mắt ra hiệu vô số lần, nhưng đối phương lại thất thần không bắt được sóng.

Ông cụ Lâu và ba Lâu vui vẻ vừa ăn vừa khen cô.

Lâu phu nhân miễn cưỡng cắt một miếng trứng gà nhỏ cho vào miệng, sắc mặt tức khắc tái đi, nhưng lại không thể nhổ ra trước mặt mọi người nên đành phải cố gắng nuốt xuống.

Sau đó bà uống hết cốc cà phê, không đụng đến dao nĩa nữa.

Ông cụ Lâu không vui: "Nghiên Nghiên người ta có lòng làm, sao con không ăn chút nào thế?"
Lâu phu nhân mơ hồ có chút nghiến răng nghiến lợi: "Không ngon."
"Sao lại thế được?" Ba Lâu ở một bên đang cắt bò bít tết, "Hương vị rất ngon mà, đúng không Niệm Niệm?"
"Dạ......" Lâu Niệm chậm một nhịp mới chậm rãi trả lời.

Sau đó bưng cà phê lên uống một ngụm.

"......!Ngọt.".



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.